chết sập bẫy rồi full

Chương 66

Khởi đầu chất lượng tốt là thành công xuất sắc được phân nửa, cho nên vì vậy tập luyện thứ tự nàyrất thê thảm.

Bạn đang xem: chết sập bẫy rồi full

Lần trước tiên dữ thế chủ động xúc tiếp thân thích thể, dũng khí hoàn toàn có thể tăng,tuy nhiên sau cuối vẫn chính là số phận bị áp hòn đảo Con đàng sau cuối của ĐH, gắng vày chất lượng tốt nghiệp, khoác đồ dùng cửnhân, tự sướng chất lượng tốt nghiệp.

Có lẽ môi trường thiên nhiên ĐH cũng là 1 trong những xã hội thu nhỏ, tình yêu khôngthể trong sáng được như hồi đái học tập, trung học tập. Cũng hoàn toàn có thể vìnăm loại tư này nên lăn chiêng lộn, khiến cho người tao nên dựng lớp mặt hàng ràobên ngoài trái ngược tim.

Cho nên mặc dù người người dân có buồn, với tiếc, với lưu luyến.

Nhưng không có bất kì ai khóc.

Chỉ tự sướng cuồng loạn.

Cả lớp tôi, cả chống trọ tại trường, bao nhiêu người bạn tri kỷ ở ĐH đềuhăng hái tự sướng ở ngôi trường.

Cổng, căng-

tin, chống học tập, Sảnh thể thao, trong cả Tolet ở kýtúc xá cũng ko buông tha.

Chụp kết thúc hình ảnh, quý khách đều theo lần lượt rời ngôi trường, Shop chúng tôi đứng ởcổng ngôi trường tiễn đưa từng người, từng người một. Mỗi một thứ tự tiễn đưa làvắng chuồn một người. Tiễn cho tới thứ tự loại tư, chỉ từ tôi với Tiêu Tuyết trởvề.

Im lặng một khi rất rất lâu, nó mới mẻ cởi miệng: Tao cũng nên về rồi .

Tiêu Tuyết đưa ra quyết định về quê, ko nên vì thế việc làm gian khổ cực kỳ, màbỗng nhiên thấy ngán.

Nhìn hình ảnh dòng tộc của chính nó ở quê , thế này cũng đều có vị thế hô phonghoán vũ, tuy nhiên nó ở trong nhà lại là người chủ sở hữu hô phong hoán vũ. Tại phía trên thiếuviệc thực hiện, tuy nhiên lương bổng lậu lại càng tệ, tuy nhiên theo dõi cá tính của Tiêu­Tuyết, khi đầu việc nom sắc mặt mũi người tao tuy nhiên sinh sống cũng còn được,cho tới Khi không thể năng nổ thì ngán. Tranh đoạt chức quyền, quanhệ với những người không giống, quyền lợi, đó là những loại khiến cho nó cực kỳ ghét bỏ. Nhưlời của chính nó thì, nó không tồn tại vận may như tôi, suôn sẻ tiếp tục gặp gỡ đượcmột người chở che mang lại, nhằm nó được tự do thoải mái thao tác làm việc, rời xa thịphi, cho nên vì vậy sẽ không còn nên Chịu công kích, quay trở lại công kích người không giống.

Tôi hiểu, khi hoàn toàn có thể thực hiện một con cái thiên nga, chẳng ai ham muốn thực hiện hảiâu.

Chuyển chim báo bão lại trở thành thiên nga, là tấm vé tàu tư giờ chiều ngày­mai.

Tôi và Tống Tử Ngôn chuồn tiễn đưa nó, đa số đồ vật của chính nó vẫn gửi vềtrước, chỉ từ bao nhiêu loại nhỏ nhặt được Tống Tử Ngôn tài xế ra mắt.

Đứng đợi ở Sảnh ga, còn ham muốn mỉm cười thiệt vô tư lự, nỗ lực mỉm cười thiệt vôtư.

Nó nom khuôn mẫu nhẫn bên trên tay tôi, vẫn đùa như trước: Ối chà, giờ saocũng là bà xã người tao rồi, khi này với em nhỏ xíu nên ghi nhớ nhằm tao thực hiện mẹnuôi cơ .

Tôi gật đầu: Yên tâm, chi phí mừng tuổi tác của ngươi s ao loại bỏ được .

Nó mỉm cười hì hì gi­an xảo: Con ngươi là con cái nuôi của tao, thế lão Tốngn­hà ngươi đã đạt được tính là ông xã nuôi của tao không?.

Tôi thức tỉnh, cũng mỉm cười hì hì đáp lại: Thế thì đôi mắt ngươi cũng phảit­inh tường một chút ít, tao không thích suy nghĩ cho tới việc ko mangđược ông xã nuôi sau này của tao chuồn .

Nó yên ủi tôi: Yên tâm, đôi mắt tao cũng ko tầm thường như lão Tống đâu.

Con ranh này còn đâm chọc tôi.

Tôi cực kỳ ham muốn đâm lại một nhát, tuy nhiên nom khuôn mặt tôi vẫn nhìn­suốt tư năm trời vẫn không biết ngán, môi mấp máy, nước đôi mắt đãdâng lên trước. Bèn dụi dụi mắt: Chậc, sao dông ở Sảnh ga rộng lớn thếchứ.

Nó cũng vệ sinh mắt: Bụi nhiều thiệt .

Hai Shop chúng tôi không có bất kì ai khóc cả, đơn thuần liên tiếp dụi đôi mắt thôi.

Cuối nằm trong tàu cũng cho tới, khi nhị đứa hạ tay xuống, đôi mắt vẫn như mắtthỏ.

Vì nên đi qua đàng, ko thể ở lâu, nó chen lên trước, còn tôiđứng lại.

Tôi biết ghế ngồi của chính nó cạnh hành lang cửa số, là hành lang cửa số mặt mũi chỗtôi đangđứng.

Nhưng mãi cho đến Khi tàu gửi bánh, bắt gặp cả toa cuối, nócũng ko Chịu vẫy tay qua loa hành lang cửa số Chào thân ái với tôi.

Chắc là ko kịp, cũng chính vì nó cũng khóc như tôi, cho nên vì vậy ko cóthời gi­an.

Ngực áo Tống Tử Ngôn bị tôi khóc ướt át,ướt đẫm một mảng rộng lớn, thiệt lâu sau,hắn mới mẻ khẽ vuốt tóc tôi, nói: Được rồi, về chuồn .

Chúng tôi nằm trong cầm tay nhau trở về, rời ngoài khuôn mẫu điểm rậm rạp màbuồn thương này.

Từ nhỏ cho tới rộng lớn, người từng gặp gỡ mỗi lúc càng nhiều, tuy nhiên người rời xacũng mỗi lúc càng nhiều.

Từ trưởng bối trước tiên vô ngôi nhà tôi tắt hơi, Khi cơ tôi còn chưabiết đồ vật gi gọi là tắt hơi, tỉnh tỉnh máu mê mê bị u kéo cho tới đứng trướclinh đàng nom người vô tấm hình ảnh cực kỳ không xa lạ. Tới khi càngn­hiều người rời vứt, người không giống rời vứt tôi, tôi rời vứt người không giống.

Chầm đủng đỉnh, mỗi lúc càng lặng, mỗi lúc càng quen thuộc.

Nhưng luôn luôn với những người dân, khiến cho cho những người tao nên luyến tiếc nhưthế.

May là vẫn còn đó những người dân, sẽ không còn đơn giản và dễ dàng rời vứt.

Giữa hải dương người mênh mông, tôi nhẹ dịu cầm tay Tống Tử Ngôn,hắn như ko nhằm ý, tuy nhiên lực bên trên tay mỗi lúc càng mạnh. Chặtnhư thế, cái nhẫn bên trên tay cọ vô trừng trị nhức, tuy nhiên bên trên môi vẫnkhông thể ngăn được nụ mỉm cười đang được hiện thị lên.

Xem thêm: thẩm quát lục yên

Tới vào giữa tháng sáu, doanh nghiệp chính thức tất bật, bởi lúc đó vẫn chính là giữanăm, những loại report, họp thân thích năm, kết toán đều đang được tổ chức.

Trải qua loa một tuần như địa ngục, sau cuối tất bật cũng qua loa, may làcòn với cùng một buổi tiệc rượu coi như đền rồng bù.

Tiệc rượu ko cần thiết, cần thiết là chi phí thưởng nửa năm củamọi người vô tiệc này!Mà so với tôi, còn tồn tại một ý nghĩa sâu sắc không giống, sờ tay vô cái nhẫn,tôi cảm nhận thấy nên phô bày vùng một chút ít.

Công ty là của Tống Tử Ngôn, mặc dù sao tôi cũng khá được coi như bà chủtương lai rồi, nên khiến cho chúng ta nắm rõ, nên cho tới siểm nịnh Đát Kỉ hiệnđại tôi phía trên, tôi muốn làm nếm test vị được hô phong hoán vũ,rất tốt là cũng hoàn toàn có thể mò mẫm thêm thắt tí màu mẽ nữa.

Quyết quyết định như vậy, tôi sớm hợp tác vô sẵn sàng.

Một cỗ đái lễ phục tuyệt đẹp mắt, thông thường, mặc dù tôi với chuồn test đồ dùng cảngàn thứ tự cũng sẽ không còn trút tiền rời khỏi mua sắm. Nhưng vì thế thời cơ này, tôinghiến răng đưa ra quyết định mua sắm. Sở đái lễ phục kết phù hợp với một đôigiày gót cao tinh xảo trước đó vẫn khiến cho tôi chùn bước. Xoay mộtvòng trước gương, ừm, trừ việc, eo với khá bánh mỳ, ngực với khá lép,thì các nơi khác thường rất ưng ý.

Còn nỗ lực make up thiệt đậm, trước vẻ quá bất ngờ của Tống TửNgôn, tôi suy nghĩ hiệu suất cao cũng ko tồi tàn.

Có điều đứng ngồi ko vững vàng, cứ khập khà lặc lè.

Tôi khoác tay hắn chuồn vẹo vọ vẹo, còn luôn ghi nhớ giành thủ quyền lợi: Đợi lát nữa với vũ hội, ha ha .

Hắn chỉ ừ một chiếc, ko phát biểu thêm thắt.

Với chỉ số mưu trí của hắn, cứ phát biểu bóng phát biểu dông với hắn thì khôngổn, thế cho nên tôi phát biểu trực tiếp toẹt: Đợi lát nữa anh cho tới chào em nhảyn­hé .

Hắn hỏi: Em biết nhảy à? .

Tôi suy nghĩ một thời gian, trở thành thực rung lắc đầu, tuy nhiên thân thích ánh nhìn thường xuyên chúcủa quý khách, bên dưới độ sáng tỏa nắng của những ngọn đèn chùm,nhảy với những người bản thân mến yêu, tương tự phim thần tượng, quálãng mạn, tôi vẫn kiên trì bám trụ: Vậy thì anh cứ dìu em chuồn, khôngphải nhị người cứ bước qua loa bước lại là được à.

Hắn ngừng một thời gian, chừng như khá xấp xỉ. Rồi xem qua song giầy caobảy phân của tôi, lại nhất quyết rung lắc đầu.

Tôi tức, đang được ham muốn mè nheo thêm thắt thì cửa ngõ hội ngôi trường vẫn hiện tại ra­trước đôi mắt.

Chúng tôi nằm trong vô hội ngôi trường, phía bên trong tô điểm thanh trang tuy nhiên rấttráng lệ, đa số nhân viên cấp dưới vô doanh nghiệp vẫn cho tới. Tống Tử Ngôn điqua, vô số người xin chào căn vặn, tôi chuồn đàng sau, lặng lẽ đo lường và tính toán đưatay lên vén tóc. Hận ko thể bịa một mũi thương hiệu red color chỉ vô tay,nom ở phía trên, nom ở phía trên, nom ở phía trên này!Đúng là sức lực ko phụ lòng người, bao nhiêu người cùng cơ quan phái nữ tốtbụng đều xuýt xoa: Woa! Đẹp quá! rồi hấp tấp hỏi: Mua ở đâu đấy? ,cực kỳ ước ao: Nếu sau đây XX hoàn toàn có thể tặng tôi một cái nhẫn thế nàythì chất lượng tốt biết bao nhiêu . Nhưng khi bao nhiêu người cơ xuýt xoa thăm hỏi động viên mơước kết thúc rồi, tuy rằng lòng ham hư hỏng vinh của tôi cũng khá được vừa lòng đôichút cơ, tuy nhiên khuôn mẫu câu nặng trĩu đô nhất Ai tặng thế? thì chẳng aithèm căn vặn. Việc này tạo nên nỗi mong đợi được hô phong hoán vũ,được ăn năn lộ bị công kích trầm trọng.

Tôi tức bực tiếp cận khu vực nhằm món ăn, chuồn ăn nhằm buông bỏ bực.

Vừa hoặc băng dọn dẹp vệ sinh tỷ tỷ cũng bưng khay cho tới lấy bánh ngọt, liếcchiếc nhẫn bên trên ngón tay tôi, ko xuýt xoa cũng chẳng căn vặn thăm hỏi,chỉ cực kỳ thân thích tình rung lắc đầu thở lâu năm một cái: Tình yêu thương cho tới thời gian nhanh chuồn cũngn­hanh, so với phụ phái nữ tuy nhiên phát biểu, có duy nhất một loại là vĩnh viễn tuy nhiên thôi.

Tôi đang được nhai đồ ăn, còn chưa kịp cản thì chị tao vẫn phát biểu luôn: Đó chínhlà băng dọn dẹp vệ sinh, kể từ khi thực hiện thiếu thốn phái nữ thơ ngây cho tới khi cô trở thành bà lão,vẫn thực hiện chúng ta ko rời xa. Không vứt chuồn, ko kể từ vứt, mọi khi côcần, nó sẽ bị ở lặng vô khu chợ ngoan ngoãn ngoãn đợi cô dùng, chodù ở khu chợ này sẽ không nhìn thấy, s iê u thịở cạnh cũng sẽ sở hữu được. Đây làquy luật tồn bên trên vô nằm trong vững chãi, bảo đảm an toàn cô, bảo đảm an toàn chuyện mỗitháng của những cô .

Tôi thực sự là ko nhai nổi nữa, xám mặt mũi bưng khay thức ănchuyển cho tới một góc nhỏ, vừa phải hoặc thấy Tóc Vàng cũng bưng khayngồi ăn ở bể hoa vô góc.

Nhớ thứ tự doanh nghiệp đón nhân viên cấp dưới mới mẻ, khi chuồn ăn cũng chính là khi gặp gỡ đượchai người chúng ta, thứ tự này cũng như vậy. Khoảng thời gi­an bao nhiêu mon,nhượng bộ như chẳng với gì thay cho thay đổi, thực rời khỏi vẫn xẩy ra thật nhiều chuyện,ko ngoài với chút sụt sùi.

Thế nên tôi trải qua cơ, khẽ đá đá cậu tao, Tóc Vàng đang được để ý ăn,ngấc lên nom tôi, rồi dịch qua loa một phía, chừa khu vực mang lại tôi ngồixuống. Trong Sảnh với dông đuối trăng thanh, xa vời thêm thắt chút nữa với ánhđèn tỏa nắng, với thức tiêu hóa, còn ngóng gì rộng lớn nữa!Chúng tôi nằm trong ngồi ăn, ăn được 1/2, tự nhiên tôi ghi nhớ rời khỏi, ănhết khay đồ ăn này chắc chắn một cái bụng vẫn tròn trặn lại càng tròn trặn mất mặt, bèn vộivàng ngừng lại. Nhưng nom đồ ăn vô khay, thực sự với muốnngừng cũng chẳng được. Đành fake mang lại Tóc Vàng: xơi giùm chuồn .

Cậu nom tôi một thời gian, chẳng phát biểu gì, chỉ nhận lấy.

Nhìn dáng vóc của cậu, tôi mừng không còn xiết.

Cứ phát biểu chị dâu với em gái ông xã là người địch, với em trai ông xã làngười thân thích, Tống Tử Ngôn không tồn tại em gái, tuy nhiên cũng đều có TócVàng phía trên, điều ấy coi rời khỏi cũng đều có 1/2 là việc thật!Tay kháng cằm, tôi êm ả nom cậu nhóc: Yên tâm, sau đây chịdâu tiếp tục thương chú tuy nhiên .

Cậu tao đang được ăn, ngước đôi mắt nom tôi mỉm mỉm cười, tuy nhiên Khi ánh nhìn rơitrên cái nhẫn bên trên tay tôi thì u ám chuồn vài ba phần.

Tôi nom theo dõi ánh nhìn của cậu xuống cái nhẫn bên trên tay trái ngược bản thân,ko kìm được rung lắc lắc tay khoe: Đẹp chứ? .

Cậu tao thu ánh nhìn lại, nom vô khay đồ ăn bên trên đầu gối, gật đầu.

Ai cũng như vậy, tôi nổi giận: Hỏi tôi là ai tặng mau!.

Cậu nhóc ngấc đầu, ánh đèn sáng sau sống lưng tôi in vô đôi mắt cậu, như án­htrăng in bên trên mặt mũi nước hồ nước, dập dềnh vỡ tung, rét mướt lùng bi thương, tôin­hìn cho tới ngây người.

Cậu tao mỉm cười, khóe mồm khẽ nhếch lên tựa hồ nước hoàn toàn có thể tan chuồn trong­gió, vẫn căn vặn theo dõi điều của tôi: Cái ấy là ai tặng thế? .

Tôi gật đầu vừa lòng, giọng cũng kiêu hẳn lên: Tổng giám đốc tặngđó! .

Cậu tao cụp đôi mắt xuống: Ừm, chúc mừng .

Vốn suy nghĩ này đó là chuyện cực kỳ vui mừng sướиɠ, phát biểu trực tiếp rời khỏi rồi, lại thấy bảnthân khá quá đà, thậm chí còn còn tự động thấy cực kỳ khinh thường bỉ.

Xem rời khỏi nghệ thuật ỷ lại thế bức nghiền người này tôi ko thực hiện nổi rồi.

Tôi thở lâu năm, nom cậu: Xem rời khỏi khuôn mẫu số tôi ko được sản xuất yêu tinh rồi .

Xem thêm: tình đầu của đại ca

Cho nên ko mượn được uy.

Cậu ko nom tôi, nom rời khỏi ánh đèn sáng ngoài Sảnh, giọng khẽ khàng nhưtự phát biểu cho chính mình nghe : Thực rời khỏi có những lúc tôi ước được như anh ấy, luôn­biết phiên bản thân thích ham muốn gì, rồi rời khỏi mức độ tiến hành. Còn tôi thứ tự này cũngchậm một bước, cho tới Khi vẫn hiểu rời khỏi thì không thể kịp nữa rồi .

Tôi nom theo dõi ánh nhìn cậu nhóc, Tống Tử Ngôn đang được đứng thân thích mộtđám người. Nhìn lại ánh nhìn giá rét của Tóc Vàng, chợt thấy nỗithương cảm nhấc lên trong tâm địa, có lẽ rằng thực hiện con cái riêng biệt đều nhiều cảm thếnày.