chạy khỏi học viện sắc tình

Suốt sự kiện khai học đẫy những thăng trầm, tràn trề cảnh tượng nam giới phái đẹp sinh hoan ái, trong tâm địa những học viên cảm nhận thấy ngứa, một cỗ bốc hỏa chính thức lan rộng ra.

Sau chương trình biểu diễn kết giục sẽ có được phần tân sinh lên Sảnh khấu tuyên bố, người đại diện thay mặt mang đến tân sinh thông thường là kẻ nổi trội được lựa chọn. Không ngoài sự Dự kiến của Uyển Sa, người lên Sảnh khấu là Phó Nhất Hành.

Bạn đang xem: chạy khỏi học viện sắc tình

Ngay Khi dáng vẻ người cao đồ sộ của anh ấy vừa vặn xuất hiện tại, đương nhiên lôi cuốn toàn bộ người xem. Các cô nàng xung xung quanh anh đều bị khích động trước sắc đẹp xuất sắc ưu tú, trằm trồ trầm trồ vẻ đẹp mắt trai.

Uyển Sa nghe phái đẹp sinh ở bên cạnh lặng lẽ nói: “Nghe thưa tân sinh hoàn toàn có thể lên Sảnh khấu, về sau vô cùng đem tài năng trở nên quản trị của hội học viên."

Một phái đẹp sinh không giống thán phục: “Vậy cậu ấy vô cùng lợi sợ hãi bại liệt."

Lúc Phó Nhất Hành đứng trước mặt mày phó quản trị, giọng điệu rỉ tai của cô ấy cũng trở thành nũng nịu: “Học đệ Phó, thương hiệu của cậu, 珩 hiểu là ‘heng’ hoặc ‘hang’ nhỉ.” (cách viết lách như nhau tuy nhiên hiểu tương đối khác)

Phó Nhất Hành đáp: “Đều nằm trong nghĩa, tùy ý gọi sao thấy thân quen mồm là được."

"Còn hoàn toàn có thể tùy ý gọi vậy à." Phó quản trị vuốt vuốt tóc, mỉm mỉm cười xinh đẹp mắt thưa,”Cậu đại diện thay mặt mang đến tân sinh đem tiếng gì nhằm thưa không?"

Phó Nhất Hành đứng phía trên Sảnh khấu, đương đầu với người theo dõi cao giọng nói: “Tôi cũng giống như những tân sinh thông thường, không tồn tại tiếng tuyên bố này. Bất vượt lên trước chỉ mong muốn với người xem ở trên đây một câu, bên trên trái đất này không tồn tại bất kể Miền Đất Hứa này cả, càng được free thì sẽ càng cần trả giá bán. Nhận tăng thì giá bán cần trả càng rộng lớn. Trước Khi nhận hãy coi loại giá bán cần trả bại liệt liệu bạn dạng đằm thắm đem Chịu đựng đựng được hay là không. Tôi vẫn thưa kết thúc, cảm ơn."

Phó quản trị ngơ ngẩn trước tiếng của Phó Nhất Hành, nhanh gọn lẹ bình phục ý thức lại: “Cảm ơn học tập đệ Phó Nhất Hành.”

Lễ khai học kết giục.

Uyển Sa lên đường thoát ra khỏi Sảnh chuyển động bắt gặp Lương Kỳ ở bên cạnh bể hoa, cô ấy sung sướng chạy cho tới, ôm siết lấy cánh tay của cô ấy.

"Trời ơi, lễ khai học màn biểu diễn tiết mục khiêu da^ʍ." Lương Kỳ mỉm cười như mở cờ trong bụng nhập bụng,”Tớ thấy cũng hoặc đấy chứ."

Uyển Sa điềm tĩnh nói: “Tớ không tồn tại xúc cảm gì."

Lương Kỳ chu miệng: “Cậu thiệt nhạt nhẽo nhẽo."

Uyển Sa quan sát về phía Lương Kỳ, tương đối sửng sốt.

Mấy ngày trước, Lương Kỳ còn nổi xung vì như thế ngôi trường chiếu AV, mới mẻ nhì ngày ngắn ngủi ngủi vẫn cảm nhận thấy chuyện này thông thường rồi.

Lại coi xung xung quanh một chút ít, bao nhiêu song nam giới phái đẹp ôm nhau ở và một địa điểm, ko nhằm ý người ngoài tuy nhiên hít nhau vuốt ve sầu địa điểm nhạy bén bên dưới của đối phương.

Thậm chí cơ hội bại liệt ko xa xăm, bên trên kho bãi thảm cỏ một cô nàng cưỡi lên bên trên phần hông của những người đàn ông, đung đưa mông tăng lên và giảm xuống, còn hoàn toàn có thể nhận ra, côn ŧᏂịŧ black color khi ẩn khi hiện tại đằm thắm nhì chân của cô ấy.

Tiết mục khiêu da^ʍ vẫn châm lên lửa dục, kìm nén vẫn lâu ni chính thức bùng phát.

Uyển Sa ko ngoài ghi nhớ cho tới tiếng thưa của Phó Nhất Hành, nhượng bộ như tiếng anh thưa tăng thêm ý nghĩa không giống.

Lúc anh đối xử với những người dân không giống ko hề rét nhạt nhẽo, có lẽ nào anh thiệt sự ghét bỏ cô sao?

Nghĩ cho tới điều này, tâm lý của cô ấy khó khăn tách ngoài tương đối tụt xuống bớt, Uyển Sa cởi mồm căn vặn Lương Kỳ: “Trên người tớ đem hương thơm gì kì quái không?"

"Mùi hương thơm à."Lương Kỳ cúi đầu, ngửi cổ cô,”Có chứ."

Uyển Sa ngạc nhiên: “Có à?"

"Mùi thơm nức tương tự sữa."Lương Kỳ hít sâu sắc một tương đối,”Đúng, là hương thơm sữa, cậu sử dụng sữa tắm hương thơm bơ à?"

Uyển Sa rung lắc đầu: “Không đem."

Lương Kỳ nở nụ cười: “Có lẽ là hương thơm thơm nức đương nhiên của khung hình."

Nếu thưa ghét bỏ hương thơm của cô ấy thì cần ghét bỏ sữa chứ. Chưa kể tối ngày hôm qua trước lúc Phó Nhất Hành ngủ đem tu một ly sữa, dường như như anh luôn luôn đem thói thân quen tu sữa trước lúc ngủ.

Thật thiếu hiểu biết nhiều nổi người này.

Lương Kỳ mong muốn lên đường sắm sửa nên giã từ Uyển Sa rồi lên đường.

Uyển Sa tiếp cận trạm xe cộ buýt, vì như thế cô nhằm lỡ rơi rụng một chuyến về quần thể kí túc xá nên 1 mình ngồi hóng ở trạm.

Cách bại liệt ko xa xăm, vang lên một giờ huýt sáo ngả ngớn của tía nam giới sinh cấp cho bên trên, nam giới sinh đứng đầu đổi màu tóc màu sắc hồng bước thiệt nhanh chóng cho tới, ngửng đầu coi Uyển Sa nói: “Học muội, mong muốn đùa giỡn một chút ít không?”

Uyển Sa lùi về sau: “Không được, tôi sẵn sàng về buồng nghỉ."

Nam sinh tóc đầu nhím mỉm cười nói: “Bạn nằm trong chống làm thế nào bởi vì tụi này, nghệ thuật tụi này rất hay, đáp ứng tiếp tục vừa lòng em."

Nam sinh phệ híp đôi mắt, review cô: “Em gái mềm mịn và mượt mà, chắc chắn bọn anh tiếp tục dịu dàng êm ả."

Không đơn giản những học viên đem yếu tố rồi phát triển thành hóa học tuy nhiên còn tồn tại loại cặn buồn bực này sao, chỉ với sau một trong những buổi khai học tuy nhiên cô cần vấp mặt mày không còn.

Uyển Sa nỗ lực lưu giữ bình tĩnh: “Ở đấy là ngôi trường học tập, bao nhiêu người chớ thực hiện bậy.”

Nam sinh tóc hồng giơ tay: “Ôi, cô em ko thấy bao nhiêu người thời gian gần đây đang khiến gì sao. Trường học tập của tất cả chúng ta ko cần điểm thông thường.”

Uyển Sa nhanh chóng chân chạy phía nhiều người.

Đầu nhím nhanh gọn lẹ xua theo đuổi, tóm lấy cánh tay của Uyển Sa kéo về phía rừng cây nhỏ.

Xem thêm: truyện vụng trộm

Uyển Sa kinh khủng hãi vẫn nhanh chóng trí, vứt tất cả vào trong túi rời khỏi bên trên mặt mày khu đất.

Hi vọng người lên đường ngang nhận ra sẽ thấy điều gì.

Trong rừng cây nhỏ, Uyển Sa bị nhì tay của nam giới sinh phệ và đầu nhím lưu giữ chặt đè bên trên thảm cỏ, ko thể động che.

"Trường học tập vẫn đang còn quy tắc đúng không nào, bao nhiêu người ko thể thực hiện bậy..."

Uyển Sa vô cùng vô vọng, chỉ cầu khao khát tía thương hiệu thế thú này hoàn toàn có thể bỏ dở mang đến cô.

Nam sinh tóc hồng vỗ vỗ khuôn mặt mày của cô ấy, nắc nỏm cười: “Ở trên đây thực hiện chuyện bại liệt thật nhiều, làm thế nào bọn họ biết em bị tóm gọn buộc. Ngoan ngoãn trải nghiệm lên đường, không cần thiết phải cực khổ sở vậy.”

Uyển Sa cắm chặt răng: “Anh dám động nhập tôi, tôi vô cùng sẽ không còn buông tha mang đến anh."

"Mày là ai tuy nhiên dám uy hϊếp tao." Nam sinh tóc hồng hừ nhẹ nhõm, trả bàn tay toá rời khỏi tía nút áo, lòi ra đồ lót blue color,”Ngực coi rời khỏi cũng rộng lớn nha."

Hắn đang được mong muốn sò mân mó ngực của cô ấy, truyền thống cổ truyền cho tới xúc cảm lạnh giá, tương tự một con cái dao sắc và nhọn lướt qua loa domain authority thịt hắn vậy, toàn đằm thắm run rẩy lên một hồi.

Sau sống lưng truyền cho tới một tiếng nói rét lùng: “Tay ngươi lâu năm từng nào, thì con cái dao này đâm sâu sắc từng ấy."

Nam sinh tóc hồng ý thức được quả tình đem con cái dao đang được bịa ngay gần hắn.

Hai nam giới sinh bại liệt không thể tinh được, phản xạ chậm trễ một chút ít vẫn vạc hiện tại sau sống lưng đại ca là 1 trong những người to lớn.

Vẻ mặt mày của anh ấy thản nhiên, bờ môi mím lại, dao găm thế nhập tay tương tự một số đồ gia dụng nghịch ngợm thông thường vậy.

Nam sinh phệ chớp đôi mắt bao nhiêu cái: “Đây ko cần là học viên mới mẻ lên Sảnh khấu sao?”

Đầu nhím ồ lên: “Đừng nhiều chuyện, cút xa xăm một chút ít mang đến tao."

Trán nam giới sinh tóc hồng đẫy mồ hôi: “Nó thế dao..."

Nam sinh phệ và đầu nhím choáng ngợp, buông tay Uyển Sa rời khỏi.

Uyển Sa vội vàng vàng vùng lên, chỉnh lại nút áo rồi chạy trốn sau sống lưng Phó Nhất Hành.

Nam sinh tóc hồng mỉm cười xòa: “Có thể lấy dao rời khỏi không?"

Hắn đo lường và tính toán Khi đối phương hạ dao xuống thì nhanh gọn lẹ trả thế dữ thế chủ động, tấn công thằng nhóc này sinh sống dở bị tiêu diệt dở, tiếp sau đó kế tiếp cưỡиɠ ɖâʍ học tập muội.

Phó Nhất Hành nhướng ngươi, khóe môi nở nụ mỉm cười tàn nhẫn: “Sao tao lại cảm biến được ko thể ko mang đến ngươi một nhát."

Nam sinh tóc hồng đùng một cái kêu đồ sộ phủ lại cổ phun huyết rời khỏi, nằm úp mặt phía trên kho bãi cỏ trả tay gọi nhì thủ hạ của mình: “Giữ nó, nó đem dao thiệt, gϊếŧ nó mang đến tao.”

Nam sinh phệ do dự một hồi, kéo ống tay áo, kể từ sau túi quần rút rời khỏi một chiếc côn tấn công cho tới Phó Nhất Hành.

Đầu nhím đang được hóng thời cơ nhằm hành vi, khi anh và nam giới sinh phệ bại liệt đang được tấn công nhau cũng chính là khi hắn tập luyện kích kể từ hâu phương.

Khuôn mặt mày của Phó Nhất Hành ko thất sắc, vung lên cánh tay lâu năm, vậy tuy nhiên chém gọn gàng côn của nam giới sinh phệ.

Nam sinh phệ coi chòng chọc nhập cây côn bị chém gãy rời khỏi, chỉ biết há miệng to không thể tinh được, tương tự một kẻ ngốc vậy.

Phó Nhất Hành một cước đá văng thương hiệu phệ 100kg, xoay người tiêu dùng dao nhọn tách nhập cánh tay đầu nhím tấn công lén.

Đầu nhím kêu thảm một tiếng: “A... Đau vượt lên trước..."

Phó Nhất Hành liếʍ liếʍ tơ huyết ở khóe mồm, tương tự la sát khát máu: “Con dao này thực sự tách xương ngọt như bùn."

Đầu nhím và thương hiệu phệ kinh khủng cho tới nút tè rời khỏi quần, vội vàng vàng vứt chạy.

Nam sinh tóc hồng phủ cổ, vẫy tay với nhì kẻ vẫn chạy trốn: “Khoan vẫn, còn tao.”

Phó Nhất Hành từng bước một lại gần hắn, lưỡi dao chảy rời khỏi loại huyết đỏ ửng tươi tắn, nhỏ từng giọt bên trên mặt mày khu đất.

Uyển Sa thấy cảnh tượng như thế, kinh khủng hãi, thế hòn đá lên, đập vào sau cùng ót nam giới sinh tóc hồng.

Nam sinh tóc hồng té xuống.

Uyển Sa ngăn ở trước mặt mày Phó Nhất Hành: “Hắn vẫn ngất xỉu rồi, giám thị sẽ tới xử lí.”

Có xúc cảm Phó Nhất Hành thiệt sự đem tài năng gϊếŧ người, vì như thế một người xa lạ biết tuy nhiên cần gánh tội gϊếŧ người thiệt sự ko xứng đáng.

Bóng dáng vẻ Uyển Sa vừa vặn xuất hiện tại trước đôi mắt, Phó Nhất Hành ngay tắp lự ngửi được hương thơm sữa thơm nức nhàn nhã nhạt nhẽo, khởi đầu từ khung hình của cô ấy, đối với sữa anh tu càng mê hoặc vô nằm trong.

Xem thêm: tiểu thuyết lãng mạn phương tây 18

Lần thứ nhất bắt gặp cô, anh vẫn vô cùng nỗ lực nhằm kiểm soát, cố ý xa cách cô, không thích bạn dạng đằm thắm bản thân thực hiện chuyện gì vượt lên trước vượt số lượng giới hạn.

Vừa rồi tấn công nhau, tất nhiên vẫn kí©h thí©ɧ huyết huyết của anh ấy, tương đối thở đều tràn trề mùi vị và ngọt ngào của cô ấy, càng khiến cho huyết nhập người anh sôi nổi.

Uyển Sa quan sát về phía Phó Nhất Hành, vạc hiện tại hai con mắt anh càng u tối, một mực chú ý coi cô, vạc rời khỏi ánh nhìn đói khát như mong muốn nuốt lấy.