cái quỳ này tôi nhận

Chương 4

"Cậu nhị Trần quen thuộc thói bạo hành, bà xã ông tao đã trở nên tấn công bị tiêu diệt, u ko thể gả mang lại ông tao được." Cô ko quan hoài tới sự sinh sống bị tiêu diệt của Liễu Diệm, tuy nhiên giờ đây cô mới chỉ chục tuổi hạc nên sẽ phải theo gót bà tao. Cho cho dù cô đem chạy trốn thì cũng không có tác dụng, vì như thế chỉ việc bọn họ báo công an thì cho dù cô đem kể từ chối thế nào lên đường chăng nữa công an vẫn tiếp tục bắt cô về cạnh Liễu Diệm.

Tổ lịch trình vẫn design một thực trạng sinh sống vô nằm trong nghiêm khắc mang lại cô. Người dân vô thôn này cũng ko hẳn là kẻ xấu xa tuy nhiên chắc chắn là ko đảm bảo chất lượng rất đẹp gì. Họ mức giá lùng và cay nghiệt, không tồn tại chút lòng thương sợ hãi nào là với u góa con cái côi, thậm chí là còn ham muốn tận dụng bọn họ nhằm thám thính chút quyền lợi mang lại phiên bản thân thiện bản thân.

Bạn đang xem: cái quỳ này tôi nhận

Vậy nên cô sẽ không còn sẽ có được ngẫu nhiên sự giúp sức nào là kể từ chúng ta.

Liễu Diệm e hãi xoa cánh tay: "Nhưng tất cả chúng ta lấy đâu rời khỏi chi phí đây?"

Tống Thư Yểu nom Liễu Diệm, ánh nhìn mức giá lùng và lên án của cô ý khiến cho bà tao tương đối chột dạ.

Mặc cho dù chi phí vô căn nhà vẫn bồi thông thường không còn cho tất cả những người tao vẫn chưa tới nút nên cung cấp đồ đạc và vật dụng vô căn nhà. Tống Thư Yểu ngồi bên trên ghế sofa rồi hé TV lên.

Trên TV đang được chiếu lịch trình vui chơi giải trí "Tôi là kẻ thắng cuộc", đấy là một gameshow học thức. Người nghịch tặc vô lịch trình tiếp tục vấn đáp thắc mắc theo như hình thức cá thể hoặc đối chiến. Không giới hạn tuổi thọ, nghề nghiệp và công việc, chỉ việc báo danh thì tiếp tục hoàn toàn có thể nhập cuộc, phần thưởng tăng thêm theo gót từng tập luyện.

Tống Thư Yểu triệu tập coi.

Trước khi vô tù, cô đó là học viên xuất sắc ưu tú của thủ đô và còn là một thủ khoa kỳ đua ĐH năm tê liệt. Mặc cho dù cô học tập ban ngẫu nhiên tuy nhiên lại cực kỳ mến xem sách kể từ thiên văn cho tới địa lý. Vậy nên cô hiểu rằng thật nhiều phong tục tập luyện quán của những vương quốc không giống và những kiến thức và kỹ năng tuy nhiên người không giống không nhiều biết. quý khách học tập đều gọi cô là "bách khoa toàn thư sinh sống." Đa số cô vấn đáp được không còn những thắc mắc của người xem. Bây giờ ký ức của cô ý không biến thành che cất giấu nữa nên những học thức này vẫn quay trở lại vô đầu cô.

Trong nháy đôi mắt, Tống Thư Yểu vẫn mang trong mình 1 plan rõ nét.

Cô vực lên lên đường vô chống nhà bếp.

Lúc này Liễu Diệm đang được vừa phải khóc vừa phải nấu nướng cơm trắng.

Tống Thư Yểu: "Mẹ, chớ khóc nữa, con cái suy nghĩ rời khỏi cơ hội rồi."

Liễu Diệm không hiểu biết nhiều cô thưa gì, bà tao tủi thân thiện nom cô: "Cách gì?"

"Mẹ sẵn sàng minh chứng thư và thẻ ngân hàng lên đường, tiếp sau đó dọn dẹp đồ đạc và vật dụng, tất cả chúng ta tiếp tục ra đi một chuyến." Tống Thư Yểu thưa.

Trên người Tống Thư Yểu giờ đây khiến cho người tao đem xúc cảm ko thể phản chưng lại mệnh lệnh của cô ý, một là một trong, nhị là nhị. Vậy nên cho dù Liễu Diệm cực kỳ tủi thân thiện vẫn vô thức nghe theo gót câu nói. cô thưa.

"Mẹ còn từng nào tiền?" Tống Thư Yểu căn vặn.

Liễu Diệm thi công bắp: "Tầm rộng lớn một ngàn..."

Đúng là nghèo nàn túng.

"Đưa không còn mang lại con cái lên đường."

Càng kéo dãn dài càng dễ dàng gặp gỡ phiền nhiễu. Nếu Liễu Quốc Khánh biết bọn họ sẵn sàng ra đi, ông tao chắc chắn tiếp tục suy nghĩ đầy đủ cơ hội lưu giữ bọn họ lại nhằm ngừa phong so bì chuẩn bị cho tới tay rồi còn rơi rụng. Vậy nên Tống Thư Yểu thưa lên đường là lên đường, ko cho tất cả những người không giống đem thời cơ ngăn chặn.

Tống Thư Yểu người sử dụng con xe phụ vương gác chạy bởi vì năng lượng điện ở trong phòng cô nhằm chở Liễu Diệm cho tới bến xe pháo mua sắm vé.

Bến xe pháo đem khá nhiều người hỗ tương, Liễu Diệm còn cực kỳ dễ nhìn nên thỉnh phảng phất lại sở hữu người nom nhị người.

Tống Thư Yểu căng thẳng mệt mỏi mà đến mức cảm nhận thấy thời hạn đợi xe pháo cứ như trở thành lâu rộng lớn vậy.

Liệu nhị người hoàn toàn có thể tiện lợi tách lên đường không? Người mặt mày tê liệt vừa phải nom chúng ta vừa phải gọi điện thoại thông minh, đem nên quan sát bọn hộ nên ham muốn cung cấp tin mang lại ai tê liệt không?

Lúc này xe pháo đang đi tới, Tống Thư Yểu điềm đạm dẫn Liễu Diệm lên xe pháo.

Cho cho tới khi con xe chầm chậm trễ tách ngoài trên đây, cơ bắp đang được căng cứng của Tống Thư Yểu mới nhất kể từ từ buông lỏng.

Trên xe pháo buýt, Tống Thư Yểu và Liễu Diệm ngồi ở mặt hàng ghế sau, mang trong mình 1 bà cô đôi mắt tam giác cứ nom nhị người chúng ta mãi, còn lưu ý cho tới túi ăn mặc quần áo mà người ta đem theo gót. Đôi đôi mắt ấy như hiện thị lên vẻ hóng hớt, bà tao lấy điện thoại thông minh rời khỏi gọi mang lại ai tê liệt.

Bà tao nhỏ giọng nói: "... Còn là ai được nữa, đó là con cái yêu quái tinh anh vô thôn tất cả chúng ta dẫn con cái nhóc con cái của cô ý tao vô thành phố Hồ Chí Minh rồi... Cả căn nhà đều ở vô thôn, bà thưa cô tao lên đường nhờ vả ai được chứ. Tôi thấy thưa ko chừng là lên đường gặp gỡ người tình đấy. Loại người này vừa phải nom là biết ko nên người yên phận, cũng ko biết vẫn cắm từng nào cái sừng mang lại ông chồng rồi nữa..."

Người ở quê không tồn tại nhiều trò vui chơi giải trí thịt thời hạn, lại sở hữu nhiều người lắm chuyện e xã hội này ko đầy đủ loàn nên vận tốc hóng hớt và Viral tin cậy vọng gác cực kỳ thời gian nhanh, chẳng bao nhiêu chốc tin cậy này đang đi tới tai của Liễu Quốc Khánh.

Vốn dĩ Liễu Quốc Khánh đang được tu trà trong nhà bọn họ Trần, ông tao vừa phải nghe tin cậy này thì thay cho thay đổi sắc mặt mày tức thì, vẻ mặt mày của cậu nhị Trần đang được sụp trà mang lại ông tao cũng trở thành khó khăn nom.

Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần thẳng tài xế xua theo gót. Liễu Quốc Khánh căn vặn mãi mới nhất dành được số điện thoại thông minh của bà cô bên trên xe pháo buýt tê liệt, tiếp sau đó gọi qua quýt.

"Bà ngăn chặn cô tao lại hùn tôi, công ty chúng tôi đang được bên trên đàng xua cho tới điểm rồi, khi tê liệt công ty chúng tôi tiếp tục cảm ơn bà thiệt hậu hĩnh." Liễu Quốc Khánh húi điện thoại thông minh, liếc nom sắc mặt mày của cậu nhị Trần đang được tài xế. Mặt của cậu nhị Trần cực kỳ dữ tợn, toàn thân to tát cao, chỉ việc một quyền thôi cũng đầy đủ tấn công ngất Liễu Quốc Khánh. Bây giờ sắc mặt mày tối tăm ấy còn khiến cho hắn nom kinh sợ rất là nhiều.

Trong lòng Liễu Quốc Khánh vừa phải e vừa phải hận Liễu Diệm không hiểu biết nhiều chuyện. Ông tao vẫn đảm bảo chất lượng bụng hùn Liễu Diệm đo lường và tính toán sau này tuy nhiên Liễu Diệm lại dẫn phụ nữ chạy trốn, ko ngờ con cái thỏ này bạo phổi lên cũng có thể có chi phí vật phết!

Xe buýt lên đường sát phụ vương giờ mới nhất cho tới trạm ở đầu cuối.

Bến xe pháo buýt cơ hội ga tàu cực kỳ sát, ở tức thì không những thế. Số lượng khách hàng cho tới ga tàu này rất nhiều, đoàn người cứ rầm rịt tuy nhiên lên đường, Tống Thư Yểu cầm lấy tay Liễu Diệm, lên đường xuyên qua quýt loại người.

Bỗng nhiên đem 1 bàn tay tóm lấy tay của Liễu Diệm, kéo nhị u con cái bọn họ lại.

Liễu Diệm giật thột, xoay đầu thấy rõ rệt mặt mày người tê liệt thì ngạc nhiên nói: "Thím Mai!"

Xem thêm: chú yêu em

Tống Thư Yểu nom người thiếu nữ tê liệt, ngược nhiên ko thể tách ngoài trên đây giản dị thế được.

Thím Mai suy nghĩ cho tới quyền lợi tuy nhiên Liễu Quốc Khánh hứa với bản thân, bàn tay thô ráp cầm chặt lấy cổ tay miếng mai của Liễu Diệm, cười cợt nói: "Vợ Thành Tài à, cô trả phụ nữ lên đường đâu vậy?"

"Không lên đường đâu cả, chỉ ra rằng ngoài một chuyến thôi."

"Ra ngoài tuy nhiên ra đi vượt lên trên nhỉ, sẵn sàng lên cả xe lửa, còn đem theo gót cả vali, đấy là ham muốn lên đường nương nhờ ai đây?"

"Tôi ko biết thím đang được thưa gì..." Liễu Diệm bị túm nhức nên ham muốn rút tay rời khỏi, tuy nhiên mức độ lực của bà tao sao tuy nhiên bởi vì được với những người thiếu nữ chuyên nghiệp thực hiện nông này chứ, thấy ko rút được, bà tao cầu van nói: "Thím Mai, thím buông tôi rời khỏi vẫn..."

Tất nhiên thím Mai sẽ không còn kể từ quăng quật cái lợi chuẩn bị cho tới tay, bà tao kéo Liễu Diệm rời khỏi mặt mày ngoài: "Chỗ này nhiều người ko tiện thủ thỉ, tất cả chúng ta rời khỏi bên phía ngoài lên đường."

Tống Thư Yểu vẫn mua sắm vé tàu online đoạn cả rồi, thời hạn lên đường là chuyến sớm nhất, chuẩn bị cho tới giờ rồi, sao cô hoàn toàn có thể nhằm bà tao kéo Liễu Diệm lên đường được.

"Bác gái, chưng mau thả u con cháu rời khỏi." Tống Thư Yểu tiến thủ lên ngăn chặn tuy nhiên thím Mai ko thèm nhằm cô vô đôi mắt, bà tao tóm luôn luôn cả Tống Thư Yểu, lôi nhị u con cái rời khỏi bên phía ngoài.

Tống Thư Yểu nhếch mồm cười cợt nhạt nhẽo, tự nhiên hét rộng lớn lên: "Có bọn buôn người! Cứu mạng với!"

Tiếng hét của trẻ em con cái cực kỳ chói tai, chớp đôi mắt vẫn thú vị thật nhiều sự lưu ý của những người dân xung xung quanh, ai tuy nhiên đem con cái nhỏ đều nhanh gọn lẹ ôm siết lấy, cảnh giác quan sát về phía vạc rời khỏi giờ hét.

Trong nháy đôi mắt, đem vô số người nom chằm chằm vô phụ vương người chúng ta.

Thím Mai xấu xa hổ, kéo lấy Tống Thư Yểu: "Cháu thưa bừa gì thế? Đừng nghe con cái nhỏ nhắn thưa bậy, tôi ko nên kẻ buôn người, công ty chúng tôi ở nằm trong thôn, bọn họ quăng quật căn nhà rời khỏi lên đường nên người thân bọn họ bảo tôi ngăn hùn lại thôi..."

Cô gái nhỏ rời khỏi mức độ giãy đạp giụa, giờ khóc nức nở khiến cho những người dân xung xung quanh đều thấy thương xót: "Bà thưa bậy, tôi ko biết bà là ai cả! Các chú những cô cứu giúp u con cái bọn chúng con cháu với!"

Mấy năm mới đây, thông tin bọn buôn người tiêu dùng mánh khóe này lừa cung cấp trẻ nhỏ phụ phái đẹp lên thời sự thật nhiều. Lúc này còn có bao nhiêu người tiến thủ lên kéo thím Mai rời khỏi, tách chúng ta rời khỏi nhị mặt mày và mặt khác túm lấy bà tao.

Thím Mai tức tức giận thở hổn hển: "Mấy người bị gì thế? Tôi thiệt sự quen thuộc bọn họ tuy nhiên..."

"Báo công an lên đường, báo công an trước rồi thưa sau."

"Có nên buôn người ko đợi công an cho tới là biết tức thì."

"Trông mặt mày bà tao hung tàn thế tê liệt, nom rất khác người đảm bảo chất lượng 1 chút nào..."

Nhân khi người xem lưu ý cho tới thím Mai, Tống Thư Yểu nhanh gọn lẹ kéo Liễu Diễm còn đang được ngờ ngạc vô ga tàu.

Thím Mai nhận ra vậy cho nên vô nằm trong khẩn trương, xe pháo xe hơi ko lên đường đi ngừng dừng như xe pháo buýt nên vận tốc thời gian nhanh rộng lớn thật nhiều. Liễu Quốc Khánh chỉ cơ hội khu vực này một đường phố nữa thôi, bà tao ko thể nhằm bọn họ chạy mất hút được!

"Tránh rời khỏi tách rời khỏi..." Thím Mai giãy đạp giụa ham muốn tách đoàn người rời khỏi nhằm xua theo gót.

"Bọn buôn người lên đường bị tiêu diệt đi!" Có một người tía đem con cái bị bọn buôn người bắt cóc nghe thấy tin cậy ngay tắp lự xông kể từ xa xôi cho tới, giẫm thím Mai bậm bạp té lăn kềnh rời khỏi khu đất. Bà tao ôm siết lấy sườn lưng kêu thiu ôi không ngừng nghỉ.

Lúc này Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần đã và đang chạy tới: "Người đâu?"

"Ai thiu... Vừa lên đường vô rồi, mau xua theo gót lên đường." Thím Mai cảm nhận thấy cực kỳ tức tức giận. Trước tê liệt chỉ vì như thế quyền lợi thôi tuy nhiên giờ đây thì bà tao thiệt sự cực kỳ ham muốn nhận ra Liễu Diệm và Tống Thư Yểu bị tóm gọn về. Họ càng ham muốn chạy thì sẽ càng nên rời khỏi mức độ bắt bọn họ về.

Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần nhanh gọn lẹ chạy về phía sảnh ga tàu.

Tống Thư Yểu người sử dụng minh chứng thư của Liễu Diệm nhằm lấy vé tàu bên trên máy cung cấp vé. Cô vừa phải xoay đầu lại ngay tắp lự nhận ra Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần ở cửa ngõ nom đông đúc ngó tây, tim cô đập thình thịch, nhanh gọn lẹ kéo Liễu Diệm về phía cửa ngõ soát vé.

"A! Yểu Yểu, chậm trễ một ít..." Liễu Diệm vẫn ko rõ rệt tình hình thời điểm này, bà tao vừa phải hét lên vẫn lôi cuốn sự lưu ý của nhị người nam nhi tê liệt, chúng ta nhanh gọn lẹ xua theo gót nhị u con cái cô.

Tim Tống Thư Yểu đập thời gian nhanh rộng lớn tuy nhiên mặt mày vẫn không tồn tại biểu cảm gì. Cô kéo Liễu Diệm chạy thiệt thời gian nhanh mà đến mức đem bao nhiêu chuyến bà tao suýt nữa thì té.

"Thật lo ngại vượt lên trên, van lỗi chú dì anh chị ạ, bọn em bị muộn rồi..." Tống Thư Yểu kéo Liễu Diệm chạy cho tới phía đằng trước những người dân đang được xếp mặt hàng, chen vô trước vô tiếng động và tầm nhìn bất mãn của một trong những người.

Lúc này Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần vẫn xua cho tới cuối mặt hàng người đang được xếp mặt hàng, chúng ta đỏ tía đôi mắt xông lên.

Lúc này Tống Thư Yểu và Liễu Diệm vẫn trải qua cửa ngõ soát vé.

"Làm gì đấy? Lấy minh chứng thư rời khỏi đây!" Phía sau sườn lưng truyền cho tới giờ quát tháo nghiêm cẩn nghị, Tống Thư Yểu mức giá lùng trở lại nhận ra Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần bị công an ở ga tàu ngăn lại.

Liễu Quốc Khánh thở hồng hộc, đùng một cái đối lập với ánh nhìn của Tống Thư Yểu. Đôi đôi mắt thâm cho tới kỳ kỳ lạ tê liệt đang được nom chằm chằm vô ông tao. Tống Thư Yểu quay đầu sang một bên, cong khóe môi, tự nhiên dường như và lắng đọng thơ ngây tuy nhiên khi kết phù hợp với hai con mắt tê liệt thì vẻ và lắng đọng thơ ngây này lại được phủ thêm 1 sự tàn nhẫn kinh sợ.

Tống Thư Yểu giơ ngón tay thân thiện với Liễu Quốc Khánh và cậu nhị Trần.

Xem thêm: đích thứ nữ

Cút ngoài trái đất của tôi lên đường, vật rác rưởi rưởi!

Lúc này trên đây Tống Thư Yểu đem xúc cảm vô nằm trong sung sướng. Kẻ địch của cô ý cực kỳ mạnh mẽ và tự tin, design mang lại cô thật nhiều cạm bẫy vì như thế ham muốn nhận ra cô thống khổ la hét, ham muốn nhận ra khuôn mặt mày bất lực của cô ý, bọn họ từng thành công xuất sắc. Nhưng chuyến này, cô tiếp tục là kẻ thắng cuộc!

Tàu hỏa kêu u u rồi từ từ trở về phía đằng trước, tách ngoài bóng râm của cái che ga tàu, khả năng chiếu sáng mắt chói từ từ chiếu xuống. Cảnh tượng trước đôi mắt tự nhiên sáng sủa bừng lên, ngày hôm nay tiếp tục là một trong ngày rực rỡ tỏa nắng xán lạn.