boss à anh sủng em quá rồi đấy

Phòng VIP của câu lạc cỗ cá nhân...
Một chàng trẻ trai ngồi bên trên ghế, một tay phụ thuộc vào trở thành ghế, tay còn sót lại cố kỉnh ly vodka.

Cậu mang trong mình một cái áo sơ-mi đen giòn, 2 cúc áo bên trên ko download, kết phù hợp với cái quần âu đen giòn càng thực hiện tôn vinh làn domain authority white của cậu.

Bạn đang xem: boss à anh sủng em quá rồi đấy

Trên cổ còn treo một sợi dây chuyền sản xuất mang trong mình một cái nhẫn xỏ qua quýt.
Trái ngược với cơ hội ăn diện cứng cáp tê liệt, Chu Nhất Dương mang trong mình một khuôn mặt mày rất rất trẻ con với hai con mắt nâu vĩ đại tròn trặn, mái đầu nhuộm gray clolor nhạt nhẽo, sinh sống mũi cao, chóp mũi khá hếch lên nom rất rất nghịch ngợm.

Đôi môi như các cô nàng hoặc tán tụng là song môi color dâu tây, ko mỏng dính, tuy nhiên cũng ko dày, rất rất đẹp nhất.
Đặc biệt, loại ở cậu tuy nhiên những cô nàng bị tiêu diệt say mê bị tiêu diệt mệt nhọc là nốt con ruồi lệ ở bên dưới đuôi đôi mắt trái ngược.
Ngồi đối lập cậu là 2 chàng trẻ trai, là thiếu thốn gia của gia tộc phổ biến nhập TP. Hồ Chí Minh B.

Họ dẫn theo dõi 3 cô nàng ăn diện rất rất quyến rũ, body chính chuẩn chỉnh đồng hồ thời trang cát.

Một nhập số 3 cô nàng tiến bộ cho tới mặt mày Chu Nhất Dương, ko phát biểu gì, chỉ mỉm mỉm cười, một nụ mỉm cười tuy nhiên cô tao nghĩ rằng hấp dẫn.

Sau tê liệt, cọ ngực nhập người Chu Nhất Dương.
"Không biết Chu thiếu thốn thấy như thế nào? Em này là vì đích thân thiện tôi lựa chọn đấy." - một trong các 2 người ngồi đối lập cậu lên giờ.
Ái chà, quý hóa quá cơ, hẳn là đích thân thiện lựa chọn cơ đấy?
Chu Nhất Dương chỉ nở một nụ mỉm cười nhã nhặn.

Cảm động quá, kiểu mẫu tình bạn bè thần kì này, tự động tay chọn 1 cô em lạnh lẽo rộp, rồi mang tới mang đến cậu.

Suýt thì cậu vẫn tin tưởng đấy.
Khi cô nàng tê liệt cọ cỗ ngực của tớ nhập người Chu Nhất Dương, cậu còn khá thấy choáng ngợp, ngộp thở với mùi hương nước hoa và chất làm đẹp sản phẩm trộn ke.
Tuy là ở nhập TP. Hồ Chí Minh này giờ xấu xí vọng gác xa xăm, tuy nhiên cậu phổ biến tuy nhiên không tồn tại miếng.

Nào là hoặc sinh chuyện, rồi thì kiêu ngạo phách lối, còn hoặc trêu hoa chòng nguyệt.
Oan uổng mang đến cậu quá, đem nên cậu hoặc sinh chuyện đâu, rõ ràng là kẻ tao tự động tìm tới cậu khiến cho sự.

Rồi phát biểu cậu kiêu ngạo, này đó là vì thế cậu ko biết thì thầm gì nên mới mẻ vắng lặng, lại khiến cho người không giống hiểu nhầm.

Còn trêu hoa chòng nguyệt, chuyện này chắc chắn là ko thể nào là xẩy ra được.

Vì cậu mến nam nhi màaa, tuy nhiên chuyện này chỉ mất vài ba người nhập mái ấm gia đình cậu biết.
Vậy nên đem chuyện ngày thời điểm hôm nay, 2 vị thiếu thốn gia của Doãn gia đem người cho tới hấp dẫn cậu, mách bảo cậu theo dõi chúng ta ăn đùa đàn đúm.
Cậu, Chu Nhất Dương, thề nguyền với trời, có một lòng mong muốn thực hiện con cái ngoan ngoãn, SV khéo, và được tự tại nom trai đẹp nhất thôi tuy nhiên.

Chị gái ngực bự này cọ nhập người cậu, cậu đang được nghĩ về liệu đem nên bà chị này độn ngực ko, cảm xúc ko trung thực 1 chút nào cả.
Mặt sản phẩm được đích thân thiện Doãn thiếu thốn gia lựa chọn tuy nhiên fake thế này à???
"Người đem giờ là chuyên nghiệp chuồn gieo rắc xẻ hoa" Chu Nhất Dương, vẫn trải qua quýt đôi mươi kiểu mẫu xuân xanh rớt, cậu thề nguyền, đấy là thứ tự trước tiên cậu thân thiện với phụ nữ như vậy.
Cậu tự động hóa nhích thanh lịch mặt mày tê liệt một ít, thì cô nàng tê liệt lại nhích lại ngay sát cậu.

Mắt Chu Nhất Dương thấy ly rượu chát của bà chị tê liệt lóng lánh, có vẻ như chuẩn bị sụp.
Ế, khoan vẫn, thế đem nên kịch phiên bản tiếp theo sau là bà chị này tiếp tục cố ý sụp rượu nhập người cậu, tiếp sau đó tiếp tục rối rít van nài lỗi, rồi lấy khăn vệ sinh mang đến cậu, và tiếp tục "cọ rời khỏi lửa", nằm trong trải qua quýt tình một tối.
Là kịch phiên bản "cô gái túng thiếu một tối thay đổi đời" ư?
Chu Nhất Dương đem diện mạo ông phía trên biết tỏng, đàng hoàng vùng lên, thì bất thần, bị bà chị tê liệt hất một phân phát ly rượu nhập quần.
Vào quần??? Cờ lờ gơ tê?
Nội tâm Chu Nhất Dương gào thét, vẫn tách rồi mà còn phải nhập quần? Còn nhập ở đâu tê liệt ko tiện phát biểu.

Xem thêm: độ xứng đôi 100 với chiến thần đế quốc

Đây chắc chắn là là cố ý.

"Ấy bị tiêu diệt, van nài lỗi Chu thiếu thốn gia, em ko cố ý, nhằm em vệ sinh mang đến anh." - Cô gái tê liệt bày rời khỏi vẻ mặt mày xứng đáng thương, mồm thì phát biểu, tay thì với lấy bao nhiêu tờ khăn giấy má bên trên bàn.
2 thương hiệu thiếu thốn gia ngôi nhà chúng ta Doãn ngồi đối lập đang được ẫm ờ với 2 cô em của tớ thấy thế cũng nở một nụ mỉm cười thâm thúy xa xăm.
"Này, này, cô..." - Chu Nhất Dương chỉ kịp kêu vài ba câu.

Nhưng may mang đến cậu là lúc cô nàng tê liệt sẵn sàng lấy giấy má vệ sinh lên thì cửa ngõ chống phanh rời khỏi, một người nam nhi phi vào.
Chu Nhất Dương sung sướng đến mức độ suýt gào thét.

Người phi vào là bạn bè chất lượng của cậu, Tô Tiểu Bắc.
"E hèm, ừm, nhị vị thiếu thốn gia này, các bạn tôi cho tới rồi..."
Cậu quăng quật lửng, ko phát biểu không còn câu, 2 thiếu thốn gia chúng ta Doãn tê liệt cũng hiểu, tự động hóa trả bao nhiêu cô em tê liệt tách chuồn.

Nhưng trước lúc chuồn, sắc mặt mày của mình ko được chất lượng lắm.

Chu Nhất Dương thế tuy nhiên ko kiêng cữ nể gì, sẵn sàng xua đuổi chúng ta.
Cậu ko quan hoài cho tới sắc mặt mày chúng ta, cũng ko chú tâm cho tới kiểu mẫu quần đang được ẩm, Tô Tiểu Bắc phi vào, cậu đã từng đi cho tới, đôi mắt phân phát sáng sủa, còn sợ hãi Tô Tiểu Bắc tưởng cậu lắc động với bản thân rồi.
"Tiểu Bắc, thực sự bạn bè chất lượng, cậu vừa vặn hùn tôi bay ngoài động bàn tơ đấy!"
"Tôi hùn cậu thế đem nên cậu nên làm cái gi nhằm trả ơn không?" - Tô Tiểu Bắc mỉm cười mỉm cười.
Ngay ngay thức thì, bàn tay đang được ôm siết lấy cánh tay của Tô Tiểu Bắc buông rời khỏi.

Chu Nhất Dương thay cho thay đổi sắc mặt mày, ngồi lên ghế, 2 chân bắt chéo cánh gác lên bàn.
"Tôi ko sẵn sàng nhằm thao tác làm việc tê liệt.

Tôi mới mẻ đôi mươi thôi."
"Đấy là cậu thấy, việc này thì tương quan gì cho tới tuổi thọ, quý khách nhập hội đều mong muốn cậu thực hiện."
"Cậu chắc chắn rằng toàn bộ chứ?" - Vẻ mặt mày của Chu Nhất Dương khác hoàn toàn đối với ban nãy.
"Trên đời này đâu đem chuyện gì là tuyệt đối hoàn hảo đâu.

Đến tía tôi còn ko chắc chắn là nữa là.

Hơn nữa, ông ấy chỉ tin tưởng tưởng phú tính năng này mang đến cậu thôi.

Ông ấy cũng lăn chiêng lộn nhiều năm rồi, giờ là khi ông ấy được nghỉ dưỡng."
"Chú Tô mang đến tôi thời hạn nhằm tâm lý, và sau thời điểm tâm lý, tôi cảm nhận thấy lúc này ko nên thời khắc phù hợp nhằm tôi tiếp cai quản.

Xem thêm: chó lớn bắt mặt chủ

Tôi vẫn chưa tồn tại đầy đủ tin tưởng nhập phiên bản thân thiện bản thân, nếu như tôi thao tác làm việc ko đầy đủ trách móc nhiệm và ko đầy đủ chất lượng, thì tiếp tục rất rất loàn, kết quả rời khỏi sao tôi ko thể gánh vác được.

Đến khi tê liệt, tía cậu lại nên thay cho tôi rời khỏi dẹp loàn, tôi kinh hồn là ông ấy sẽ vẫn vất vả rộng lớn lúc này.
"Cậu,..."
"Được rồi Tiểu Bắc, cậu chớ đem từng thứ tự gặp gỡ nhau là lại thì thầm này không? - Chu Nhất Dương cắt theo đường ngang câu nói. Tô Tiểu Bắc.
Tô Tiểu Bắc thở lâu năm, chỉ đành gật đầu.

Đúng thời điểm hiện nay thì Chu Nhất Dương đem điện thoại thông minh, cậu mỉm mỉm cười với Tiểu Bắc rồi ra bên ngoài nghe máy, là anh trai cậu gọi.
Đang lăm le thì thầm với anh trai thì cậu nghe thấy chống VIP sát bên phổ biến vỡ của thủy tinh nghịch, giờ chửi, giờ kêu của rất nhiều người, rất rất lếu loàn..