bảo bối của tổng giám đốc

Edit: alone gob
Beta: minhhy299
Thiên Tuyết ngay tức khắc quăng quật lại chúng ta chạy về phía bàn ăn.
Khi ăn cơm trắng, Mục Thiên Dương thấy cô cơ hồ nước ăn như sói đói, nhịn ko được nhíu mày: “Các em là hướng dẫn Hay là làm việc gian khổ sai?”May nhưng mà đơn giản ăn nhanh chóng, cũng không tồn tại tục tĩu, vì thế ko chắc chắn quăng cô đến lớp nghi lễ gia giáo vài ba năm!
Thiên Tuyết hừ một giờ, kế tiếp cắm ăn một miếng rộng lớn, ko nhằm ý cho tới hắn.

Hắn nhìn thông thoáng qua chuyện cách dùng đủng đỉnh nhai kỹ của Uyển Tình, nói: “Anh tin tưởng tưởng, ko mối quan hệ với hướng dẫn, là thân thuộc bản thân sở hữu yếu tố.”
Thiên Tuyết ngừng một ít, thở phì phò nói: “ Thật mong muốn tấn công vô mặt mày anh!”
Mục Thiên Dương hí mắt: “Có khả năng em ngay lập tức đánh!”
Thiên Tuyết ngừng một ít, cùng bất đắc dĩ nói: “Em không đủ can đảm.”
Ăn ăn, địa hình Uyển Tình vang lên. Cô bộp chộp vàng đứng dậy: “Có thể là u em.” Cầm lấy địa hình, lại phân phát hiện tại là Quản Hạo Nhiên. Cô cả kinh, vụng về trộm liếc đôi mắt nhìn Mục Thiên Dương một chiếc, chạy cho tới ban thừa nhận điện thoại thông minh.


“Alo?”
“Uyển Tình, em hướng dẫn tiếp tục trở lại?”
“Ừ…..Anh làm thế nào nhưng mà biết?” Uyển Tình hạ giọng, đặc biệt kinh sợ bị Mục Thiên Dương nghe được.
“Nhìn thấy rất đông người khoác binh phục, đoán chắc hẳn rằng những em.” Quản Hạo Nhiên cười cợt, “Ăn cơm trắng chưa? Cùng nhau ăn cơm trắng chiều à?”
“Em…… Em ăn rồi, em và bạn làm việc ra bên ngoài ăn.”
Quản Hạo Nhiên sửng sốt: “Phải không? Vậy ko gây phiền hà em, Tối ni anh lại gọi điện thoại thông minh mang lại em.”
“Có, sở hữu việc sao?” Uyển Tình cả kinh, “Hiện bên trên anh trình bày lên đường.” Còn gọi, thiệt kinh sợ Mục Thiên Dương ko phân phát hiện tại à!
“Là chuyện mua sắm PC. Em một vừa hai phải hướng dẫn xong xuôi, mong muốn nhằm nhị ngày nữa trình bày hay là không.”
“Em…..Em suy nghĩ ngơi trước nhị ngày lên đường.” Uyển Tình trình bày, “Cứ như thế, em cụp trước.”
Không đợi hắn vấn đáp, cô ngay lập tức tắt điện thoại thông minh, quay về bàn cơm trắng. Mục Thiên Dương gắp mang lại cô từng miếng thịt, cô bộp chộp vàng nói: “Cám ơn.”

Bạn đang xem: bảo bối của tổng giám đốc

“Mẹ em trình bày kiểu gì?”
“Ách……Mẹ căn vặn sở hữu cần hướng dẫn xong xuôi rồi hay là không.”
“Ừ…..” Mục Thiên Dương lên giờ, ko căn vặn lại. Cô thở phào thoải mái.
Cơm nước xong xuôi, nghỉ dưỡng ở phòng tiếp khách nửa giờ, Thiên Tuyết ngay lập tức bao bọc lấy PC quay trở lại chống.
Mục Thiên Dương đang được tắm cọ, cô tương đối teo quắp thay cho áo ngủ. Khi hắn rời khỏi, chỉ thấy cô khoác giản dị ngồi trước PC.Váy vô xuyên suốt, hoàn toàn có thể thấy sắc tố bikini phía bên dưới, nhưng mà phía trên như……….Không sở hữu khoác.
Nghe thấy hắn tiếp cận, cô dứng phắt lên: “Em lên đường súc mồm.” Sau cơ phin vô tolet tương tự như trốn.
Mục Thiên Dương cười cợt, xoa xoa tóc ngồi xuống.
Qua mươi phút sau, Uyển Tình mới mẻ rời khỏi. Hắn giạng tay rời khỏi kể từ phía sau: “Lại trên đây.”
Uyển Tình đủng đỉnh rãi bước qua chuyện, bị hắn ôm lên đùi. Hắn ngay tức khắc cúi đầu thơm cô, nhị tay chạy loàn bên trên người cô. Lâu như thế ko chạm vô cô, hắn mong muốn ૮ɦếƭ rồi!
Cách váy ngủ hắn thơm hồng mai trước иgự¢ cô, 1 bàn tay trêu chọc ở dưới: “Bảo bối…………Nhanh lên sẵn sàng chất lượng mang lại anh!”


Uyển Tình giật thột một chiếc, thân thuộc bản thân tương đối khí phân phát lập cập.
Cảm giác biến động tình, hắn hãy nhanh tay kéo khăn tắm của tớ và bikini của cô ấy xuống, ko biết kể từ điểm nào là cơ lấy nón rời khỏi treo vô, tiếp sau đó nâng thắt sống lưng của cô ấy lên: “Ngồi xuống…………”
Uyển Tình nghe câu nói. ngồi xuống, cảm xúc hắn đủng đỉnh rãi lấp tràn bản thân, ՐêՈ Րỉ thở dốc: “Thiên Dương…..”
“Ngoan, đó là như thế.” Hắn tích nghe cô gọi thương hiệu bản thân, “Bảo bối.”
“Thiên Dương…….” Uyển Tình nghe câu nói. kêu, càng không ngừng nghỉ gọi thương hiệu của hắn.
Hắn gần như là điên loạn nhưng mà đòi hỏi lấy, không còn ngồi rồi đứng, không còn đứng rồi ở, kể từ bên trên bàn rồi cho tới bên trên giường………… Thẳng cho tới Khi rốt cuộc cô quá nhận ko được, khóc cầu van lơn bỏ qua.
Ngày ngày tiếp theo, hắn đợi cho tới Khi cô đương nhiên tỉnh lại, tiếp sau đó mới mẻ kế tiếp áp bức.
Khi ăn cơm trắng trưa, Uyển Tình trọn vẹn không tồn tại khí lực đứng lên. Hắn đem cơm trắng cho tới trước chóng, tự động bản thân mang lại cô ăn. Cơm nước xong xuôi, mang lại cô nghỉ dưỡng nhị giờ, lại thực hiện một lượt. Sau thực hiện xong xuôi, hắn lên đường tắm thật sạch sẽ, một vừa hai phải thay cho ăn mặc quần áo một vừa hai phải nói: “Anh lên đường họp một ít, em hãy ngủ thiệt chất lượng.”
Uyển Tình rốt cuộc nhẹ dịu thở rời khỏi, mong muốn đứng lên, tuy nhiên trả tòan không tồn tại khí lực, chỉ hoàn toàn có thể kế tiếp ở. Khi ăn chiều, vẫn không tồn tại khí lực rời chóng. Mục Thiên Dương kế tiếp cho tới mang lại cô ăn, cô trần như con con quấn chăn, thiệt cẩn trọng nói: “Đêm ni cũng ko thể được…….”
Hắn liếc nhìn cô, thơm một chiếc ở mũi cô: “Anh muốn làm mang lại em suy nghĩ ngơi, tuy nhiên nhưng mà cảm nhận thấy ko đầy đủ.” Mỗi lượt chạm vô cô, đều phải có một loại ý tưởng phát minh là triền miên với cô, vẩn mong muốn phối hợp nằm trong cô một chỗ……

Xem thêm: đào hôn em đừng hòng

Uyển Tình nghe xong xuôi ko trình bày câu nói. nào là. Nghĩ rằng cô mệt nhọc như thế, nếu như hắn thực hiện, cô cũng không tồn tại phương án đáp lại hắn.
Mục thiên Dương quăng quật chén xuống, xoa xoa mồm của cô: “Về sau ngay lập tức tự do thoải mái. Em hiểu nam nhi là loại loại vật này, lâu lắm ko được phân phát tiết, xác minh tiếp tục mong muốn điên loạn một phen.” Câu trình bày cơ ra sao nhỉ? Tiểu biệt thắng tân hôn! Chính là trường hợp này, khụ ~
Uyển Tình nhìn hắn một chiếc, bộp chộp vàng bỏ lỡ một phía.
Hắn cười cợt, thơm lên trên bề mặt cô một cái: “Yên tâm, tối ni bỏ lỡ mang lại em. Anh cũng ko cần thần, hoàn toàn có thể vẫn thực hiện vậy?”
Uyển Tình đỏ ối mặt mày, mặt mày cơ hồ nước chôn vùi vô phía bên trong chăn.
Lại ngủ một tối, rốt cuộc cô cũng đều có khí lực thoát ra khỏi chống. Bất vượt lên trước bên trên người tràn vết thơm, trước cơ trước đó chưa từng có! Cô cùng bất đắc dĩ dò la xống áo nhiều năm khoác vô, lại tăng cái khăn lụa. Nghĩ cho tới ngày trong ngày hôm qua một ngày dài ko xuất hiện tại, Thiên Tuyết và bà Trương chắc chắn là biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì, thiệt mong muốn dò la một chiếc lỗ đưa vào.
Trong phòng tiếp khách, Thiên Tuyết đang được banh PC coi phim, phát hiện ra cô, tuy nhiên thiệt không tồn tại cười cợt cô, thẳng tiếp đón cô cho tới bên nhau coi.( Thiên Tuyết: Nói đùa? Lúc này làm thế nào hoàn toàn có thể cười? Cô cũng ko cần không thích sở hữu chi phí xài lặt vặt nha!)
Hai phụ vương ngày tiếp theo sau, Mục Thiên Dương trái khoáy nhiên hiền hòa thật nhiều, không tồn tại lại xay cô cho tới xuống chóng ko được.
Cô lưu giữ cho tới một vụ việc, một mon trước tiếp tục mong muốn trình bày. Vốn quyết định quá cơ hội tặng caravat trình bày, thành phẩm tiếp tục quên. Ngày cơ hắn liên tiếp mong muốn rất nhiều lần, cô suy nghĩ trình bày Khi này đó là rất tốt, muốn làm trình bày, tuy nhiên không tồn tại khí lực.
Tối ni, Mục Thiên Dương rất là ôn nhu, cơ hồ nước trở thành cô mong muốn ngừng nhưng mà ko được. Sau Khi kết thúc, Mục Thiên Dương ôm cô thơm lại thơm, tuy rằng rằng ko tính thực hiện nữa, tuy nhiên đó là luyến tiếc buông rời khỏi.

Uyển Tình thấy thần sắc hắn vừa lòng, tấp vào иgự¢ hắn: “Thiên Dương……”
“Ừ.” Mục Thiên Dương nỗ lực bàn tay nhỏ bé bỏng của cô ấy, bịa đặt tay lên иgự¢ bản thân.
Uyển Tình há miệng to thở dốc, đùng một phát không đủ can đảm trình bày. Hắn tiếp tục buông buông tha cô thật nhiều lượt, ko thể được một thước lại đòi hỏi thêm 1 trượng. phẳng phiu ko, trong cả kiểu dành được ở lúc này cũng trở thành đoạt lên đường. Tim cô vẫn nhảy bang bang, hít vào trong 1 tương đối, tấp vào иgự¢ hắn ko trình bày câu nói. nào là.
“Làm sao vậy?” Mục Thiên Dương đẩy đẩy tóc cô, “Có việc trình bày với anh?”
“Không sở hữu việc gì…….”
“Nói, trình bày nhanh chóng, đồ vật gi anh cũng thỏa mãn nhu cầu em.” Chỉ cần thiết cô nguyện ý trình bày, đồ vật gi hắn ko đáp ứng? Hắn đòi hỏi xa xôi vời, cũng bất vượt lên trước là sở hữu một ngày cô so với bản thân đó là mong muốn gì được nấy.
Uyển Tình ngẩn rời khỏi, ngửng đầu nhìn hắn; “Vậy…..Anh từ chối cũng ko được tức giẫn dữ.”
“Không tức giẫn dữ.” Hắn cười cợt, trong thâm tâm sở hữu một ít chua sót. Làm nhiều như thế, cô vẫn không tồn tại chút cảm xúc gì sao? Có lẽ, cô sở hữu cảm xúc, đơn giản ko thoải mái tự tin.