bác sĩ thú y tô mã lệ

Bạch Lê ngủ đến tới tận chiều ngày sau mới mẻ tỉnh.

Trong chống sức nóng chừng máy sưởi nhảy vừa vặn đầy đủ, cô chống tay ngồi dậy run rẩy rẩy trở lại nệm, vừa vặn cho tới cửa ngõ toilet, ngay lập tức thấy Thẩm Ám đang được trần truồng rời khỏi kể từ nhập cơ.

Bạn đang xem: bác sĩ thú y tô mã lệ

Trên người anh đem thật nhiều hình xăm black color, kể từ cổ trở xuống, dọc từ cánh tay nhiều năm trải rộng rãi khung người, trong cả song người mẫu cũng tủ kín hình xăm.

Trong tay anh đang được nuốm khăn lông, nghe đâu vừa vặn mới mẻ tắm cọ xong xuôi, bên trên mặt mũi còn tồn tại lớp bọt do nước tạo ra, trượt xuống mặt hàng lông ngươi rậm rạp, lướt qua loa hai con mắt đen kịt và sinh sống mũi cao trực tiếp, anh nhấp song môi mỏng tanh, giọt nước cơ lưu lại bên trên yết hầu anh.
Lỗ tai cô rét bừng, cô hoảng loàn tủ khung người lại cuống quýt vàng chạy lên đường, tuy nhiên bị cánh tay của anh ý níu lại, ôm nhập trong tâm.

Thẩm Ám cúi đầu hít lên xương bướm xinh đẹp mắt của cô ấy, mặt mũi tai còn nghe được giờ đồng hồ rên nhẹ nhàng của Bạch Lê, anh mỉm cười nhẹ nhàng, mặt mũi đương đầu ôm cô nhập vào ngực, cằm bịa bên trên hõm vai cô, tiếng nói trầm khàn êm ả dịu dàng thưa, "Chạy vật gì.

"
"... Không đem vác ăn mặc quần áo.

" Bạch Lê bị domain authority thịt rét rộp của anh ý thực hiện cho tới giọng tương đối run rẩy rẩy, khung người nhị người vừa vặn mới mẻ va vấp nhau, điểm cơ của anh ý ngay lập tức nổi phản xạ, dương vật cương cứng áp nhập bụng cô, Bạch Lê ko ngoài rùng bản thân một chiếc, cô ham muốn lùi về đàng sau, lại bị anh ôm càng chặt rộng lớn.

"Bác sĩ Thẩm..." Cô bịa bàn tay nhỏ của tôi lên ngực anh, yếu đuối ớt đẩy anh đi ra, tiếng nói tương đối run rẩy.

"Có đói bụng không?" Anh vén tóc cô lên, hít dọc từ cần thiết cổ tinh xảo, vị giác lướt một lối kể từ vai cho tới vòng tai, môi mỏng tanh của anh ý khẽ nhếch, ngậm lấy toàn cỗ vòng tai cô, tương đối thở ấm cúng phả nhập nhập, rét đến mức độ từ đầu đến chân Bạch Lê mềm mại, trong cổ họng nức nở trở thành giờ đồng hồ, "A..."
"Tối ngày qua chưng sĩ Thẩm ăn ko đầy đủ no.

" Hông anh đẩy nhị khuôn, răng nanh ray nghiến vòng tai, Bạch Lê túm lấy cánh anh xứng đáng thương thưa, "Đừng tuy nhiên..."
Bàn tay Thẩm Ám trượt xuống, tóm lấy bọ ngực của cô ấy xoa nắn, anh cúi đầu ngậm lấy một phía núm vú của cô ấy, nhẹ dịu liếm cắm đầu vú phấn nộn.

Tay Bạch Lê sử dụng mức độ đẩy anh đi ra, nước đôi mắt bị thích thú nghiền ra phía bên ngoài, nức nở kêu cứu vớt.

Thẩm Ám mỉm cười nhẹ nhàng trở thành giờ đồng hồ, môi mỏng tanh ngậm lấy đầu vú, nhị má sử dụng lực, mút một chiếc thiệt mạnh, từ đầu đến chân Bạch Lê khẽ run rẩy, nước từ nửa nhị chân chảy đi ra.

Anh bế cô về lại nệm, tách nhị chân cô đi ra, cắm vào một trong những nhóm ngón tay, nhị cánh hoa cơ vẫn còn đấy sưng phù, ngón tay vừa vặn mới mẻ đâm nhập, Bạch Lê ngay lập tức nhảy khóc, "Đau..."
"Còn nhức sao?" Thẩm Ám cúi đầu tiến bộ lại sát, há mồm ngậm lấy thịt môi đang được sưng đỏ au chảy nước, vị giác liếm láp vách thịt non mượt, anh đè nhị chân đang được giãy giụa giụa của Bạch Lê xuống, mặt mũi trở lại áp, môi mỏng tanh ngậm lấy viên thịt nhỏ nhô lên, răng nanh khẽ cắm.

Xem thêm: tối cường võ hồn hệ thống

Âm thanh mút non khiến cho domain authority đầu Bạch Lê bại liệt gàn, bụng nhỏ vừa vặn bại liệt vừa vặn trướng, thích thú ngập đầu khoái như thủy triều ùa đến.

Bạch Lê vùng lên đẩy anh tớ, bên trên mặt mũi toàn là nước đôi mắt, từ đầu đến chân cô run rẩy rẩy kịch liệt, giờ đồng hồ khóc còn đem bám theo vài ba phần hãi hãi, "Không cần thiết... Bác sĩ Thẩm... Hức hức... Đừng tuy nhiên... Em... Muốn tiểu tiện...... A a a..."
Bụng bên dưới của cô ấy run rẩy rẩy vài ba khuôn, cô thiệt sự đã đi được tè.

Thẩm Ám nuốm khăn lông vắt bên trên vai vệ sinh mặt mũi, anh mỉm cười hít lên bụng nhỏ của Bạch Lê, hít một lối kể từ bụng lên tới mức môi, Bạch Lê khóc nức nở đâm vào nhập chăn.

Thẩm Ám lôi người kể từ chăn đi ra, cô nàng nhỏ khóc cho tới nấc từ đầu đến chân run rẩy rẩy.

Anh hít nhẹ nhàng mu bàn tay cô, nhẹ dịu căn vặn, "Làm sao vậy?"
Bạch Lê khóc càng to ra hơn, ko thèm nhằm ý cho tới anh.

Thẩm Ám đoán được nguyên nhân vì như thế sao, anh mỉm cười nhẹ nhàng lấy tay cô đi ra, vệ sinh lên đường nước đôi mắt bên trên mặt mũi cô, "Bác sĩ Thẩm ko thấy vật gì cả.

"

Bạch Lê chui nhập lòng anh khóc, hốc đôi mắt và lỗ tay đều ửng đỏ au.

Thẩm Ám choạng tay khảy khảy vòng tai cô, môi mỏng tanh dán lên gáy cô êm ả dịu dàng chăm lo, tiếng nói khàn khàn đem bám theo ý mỉm cười, "Lúc về bên nên mua sắm thêm thắt lê nhằm ăn, vừa vặn thơm tho vừa vặn ngọt, nước cũng nhiều nữa.

Xem thêm: rể sang đến nhà

"
Bạch Lê khẽ nức nở nhị giờ đồng hồ, tủ tai lại ham muốn chạy xuống nệm.

Thẩm Ám mỉm cười tủm tỉm nâng người dậy, bế cô nhập vào chống tắm, "Tắm bên nhau lên đường.

".