bà xã em đừng chạy

"Ưʍ... Làm ơn... Tôi ko chịu đựng nổi... Tha mang đến tôi đi…"

"Bảo bối, ngoan! Thêm một chuyến nữa! Một lần tiếp nữa thôi!"

Bạn đang xem: bà xã em đừng chạy

Giữa căn chống to lớn nhập hotel sang chảnh, bên dưới ánh trăng long lanh phát sáng bùng cháy cả không khí bại liệt, những tia sáng sủa ấy không ngừng nghỉ len lách nhập vào căn chống, một song phái nam phái nữ đang được không ngừng nghỉ vấn vít lấy nhau. ɴɡườɪ ᴆàп ôпɡ тһúᴄ ᴍạпһ тừпɡ ᴆợт ʟàᴍ тһâп тһể ᴄủɑ пɡườɪ ᴄᴏп ɡáɪ ᴋɪɑ пһư Ьɑʏ Ьổпɡ ʟêп тгờɪ ᴄũпɡ пһư тһấʏ ᴍɪ̀пһ ᴆɑпɡ гơɪ хᴜốпɡ ᴆấт.

Ánh đôi mắt của cô nàng mơ hồ nước, nhị gò má mẩn đỏ bên dưới anh sáng sủa ngoài cửa ngõ bại liệt. Người con trai bên trên cuồng loạn chuyển động, cô chỉ biết bám víu lấy drap nệm, khiến cho nó nhăn nhúm trở nên một mảng. Mồ hôi của nhị người không ngừng nghỉ rơi xuống làm cho drap nệm ướt sũng.

Một chuyến rồi lại một chuyến, người con trai bại liệt không ngừng nghỉ yên cầu, mặc dầu Mạc Hy Tuyết vẫn mức độ nằm trong lực kiệt, người con trai này cũng ko bỏ lỡ mang đến cô.

Vài giờ trước.

Mạc Hy Tuyết vốn liếng đó là phụ nữ trưởng ở trong phòng bọn họ Mạc, được ba mẹ nuông chiều rất đỗi, lại sở hữu một người chúng ta trai mến thương cô vô hạn. Nhưng vừa mới đây, cô lại vô tình vạc xuất hiện chúng ta trai với em gái nằm trong phụ thân không giống u của tớ tằng tịu cùng nhau.

Mạc Hy Vân, em gái của Mạc Hy Tuyết, người ᴄướρ rơi rụng chúng ta trai của cô ý, còn không ngừng nghỉ giễu cợt cô, "Muốn trách cứ thì nên trách cứ chị. Ai bảo chị thực hiện giá bán quá làm cái gi. Bây giờ anh Nhân chỉ yêu thương tôi thời, chị chẳng qua chuyện chỉ là 1 bức bình phong thôi." Ả tớ тгầп пһư пһộпɡ dựa sống lưng nhập lồng пɡựᴄ của Cố Dư Nhân, góc nhìn khiêu khích quan sát về phía của Mạc Hy Tuyết.

Cô tớ là phụ nữ của u kế tiếp và phụ thân cô.

Mẹ cô bị bệnh dịch nhưng mà mệnh chung, nên phụ thân cô vẫn cưới một người phụ phái nữ không giống về thực hiện phu nhân, rồi kể từ bại liệt sinh rời khỏi Mạc Hy Vân. Nhưng đứa em gái này cùng theo với người mẹ kế tiếp bất lương bại liệt lại luôn luôn ghen tị ghét bỏ Mạc Hy Tuyết, chúng ta luôn luôn dò thám phương pháp để xua cô thoát ra khỏi mái ấm hồng cướp lấy khối gia tài ở trong phòng bọn họ Mạc.

Nhưng Mạc Hy Tuyết ko khiến cho thủ đoạn bại liệt của chúng ta được tiến hành.

Mạc Hy Vân kể từ nhỏ vẫn ghen tị tị nạnh với Mạc Hy Tuyết, cô ả luôn luôn dò thám cơ hội ᴄướρ lấy tất cả nhập tay của cô ý. Nào là loại nghịch ngợm, nào là là tình thương của phụ thân, cho tới lúc này là chúng ta trai. Không thể ko quá nhận rằng Khi Mạc Hy Vân được sinh rời khỏi, Mạc Hy Tuyết vẫn không thể có được thương yêu thương của phụ thân nữa rồi.

Tuy nhiên, Mạc Hy Tuyết vẫn kiên trì kế tiếp sinh sống, cô ko thể nhằm mái ấm bọn họ Mạc bị tàn phá ở nhập tay của nhị u con cái bất lương bại liệt.

Cố Dư Nhân mỉm cười khẩy quan sát về phía Mạc Hy Tuyết, cánh tay của hắn tớ ôm siết lấy vai của Mạc Hy Vân, "Hy Vân phát biểu đích đấy! Mạc Hy Tuyết, chớ trách cứ tôi phản bội cô, ham muốn trách cứ thì nên trách cứ cô quá hủ lậu, cứ ham muốn lưu giữ bản thân mang đến hiện đại thơm, ko phóng đãng như Hy Vân." Hắn nựng cằm của Mạc Hy Vân, góc nhìn chan chứa nuông chiều.

Khóe môi của Mạc Hy Tuyết khẽ lúc lắc lúc lắc, cô coi thường bỉ nhìn song cẩu phái nam phái nữ ở trước mặt mũi bản thân.

Đúng là tưởng bở quá tuyệt vời rồi đấy!

Hai thời nay suy nghĩ bản thân là ai, Cố Dư Nhân suy nghĩ Mạc Hy Tuyết cô cần thiết hắn tớ sao? Loại người vì thế chi phí tài danh vọng như vậy này, Mạc Hy Tuyết mới nhất ko cần thiết bại liệt.

Cô coi thường bỉ quăng mang đến chúng ta một câu, "Cố Dư Nhân, anh ăn dưa bở cũng nhiều quá tuyệt vời rồi đấy. Nếu em gái của tôi và anh tâm đầu ý thích hợp như vậy, vậy thì thời điểm hôm nay tôi tặng anh mang đến cô tớ vậy. Dù sao tôi cũng chính là người vướng bệnh dịch thật sạch sẽ, ko quí người sử dụng lại rác rưởi rưởi. Thế nên, thời điểm hôm nay đó là tôi đá anh. Chúc nhị người niềm hạnh phúc." Mạc Hy Tuyết phủi tay vứt đi, đem mang đến nhị người bại liệt tức phẫn uất cho tới cỡ nào là.

Mạc Hy Tuyết chạy cho tới một sàn bar nốc r/ượ/u, ko biết cô vẫn nốc từng nào, tuy nhiên cô lại ko hề say. Chuyện này xẩy ra, Mạc Hy Tuyết cũng cảm nhận thấy nhức lòng. Dù sao Cố Dư Nhân cũng chính là người con trai cô yêu thương phụ thân năm, làm thế nào nhưng mà ko nhức lòng mang đến được. Mạc Hy Tuyết hình thức thực hiện rời khỏi vẻ uy lực tuy nhiên sâu sắc phía bên trong tâm trạng của cô ý vẫn là 1 người phụ nữ yếu ớt cần thiết một chỗ tựa mang đến phiên bản thân thiết bản thân.

Cô cứ mài miệt nốc r/ư/ợu nhưng mà ko biết nhị người bại liệt đã đi được bám theo bản thân cho tới phía trên khi nào là ko hoặc. Cố Dư Nhân và Mạc Hy Vân vì thế ham muốn lối đường kính trắng chủ yếu chính ở lân cận nhau, làm cho từng điều chỉ trích đều thiên về phía của Mạc Hy Tuyết, cho nên vì vậy chúng ta vẫn quăng quật th/uố/c nhập vào ly rư/ợ/u rồi kêu người đem lại mang đến Mạc Hy Tuyết.

Vậy nhưng mà Mạc Hy Tuyết lại chẳng phải suy nghĩ ngờ điều gì, cô một khá nốc cạn ly r/ượ/u đã trở nên dở trò bại liệt.

Cô đang được nhức lòng vì thế bị phản bội, làm cái gi sở hữu chuyện chú tâm cho tới điều gì cơ chứ.

Xem thêm: sao anh vẫn không dỗ em

Một khi sau, Mạc Hy Tuyết cảm nhận thấy khắp cơ thể bản thân đùng một phát rét mướt lên một cơ hội kỳ lạ thông thường, từng khá thở của những người phụ nữ ấy trở thành áp lực, nhị gò má ửng đỏ ửng hẳn lên. Trên trán của cô ý vẫn lấm tấm những giọt mồ hôi, nhập người như sở hữu một ngọn lửa đang được thiêu thắp vậy.

Bước cho tới Tolet là 1 loại phiên bản năng.

Trong đầu của Mạc Hy Tuyết hiện nay trọn vẹn trống rỗng trống rỗng, thân thiết thể lại ngày càng rét mướt lên, cứ như thể bị người tớ quăng quật t/hu/ốc vậy đấy. Cô rửa ráy nhằm phiên bản thân thiết bản thân trở thành tươi tỉnh, tuy nhiên trước đôi mắt cô ngày càng trở thành mơ hồ nước. Cô gái loạng choạng bước thoát ra khỏi Tolet, ở ngoài này đã sở hữu một đám người đang được đứng đợi.

Đó là kẻ của Mạc Hy Vân cử cho tới nhằm sỉ nhục Mạc Hy Tuyết.

Bọn bọn họ va nhập người cô, những lời nói đem chan chứa du͙© vọиɠ vang lên, "Cô em, không dễ chịu nên không? Mau lại phía trên, nhằm bọn anh chung em nhé!"

"Tránh ra! Mấy người mau cút đi!" Mạc Hy Tuyết gắt gỏng vẫn bị đám người bại liệt lôi lên đường.

Bây giờ dung dịch nhập người cô vẫn trọn vẹn đẩy mạnh tính năng, khắp cơ thể của Mạc Hy Tuyết nhão nhoẹt rời khỏi, càng ngày cô càng cảm nhận thấy rét mướt, tay chân không tồn tại cơ hội nào là động đậy được.

Mạc Hy Vân nằm trong Cố Dư Nhân đứng ở đằng xa cách nhìn nhau mỉm cười chan chứa hiểm sâu, như thể chúng ta đang được ham muốn coi kịch hoặc vậy.

Mạc Hy Tuyết bị đám người bại liệt mang theo. Thật như ý, một người con trai xuất hiện nay và cứu vớt cô ngoài tay của những thương hiệu xấu xí bại liệt. Nhưng th/uố/c nhập người của Mạc Hy Tuyết lại càng vạc tác uy lực.

Cô bám víu lên trên người của những người con trai phía đằng trước, "Giúp tôi... Tôi nóng…" Da thịt va nhập nhau thực hiện Mạc Hy Tuyết cảm nhận thấy dễ chịu và thoải mái hơn nhiều. Một luồng khí đuối lạnh lẽo kể từ bên trên người của những người phía đằng trước khiến cho Mạc Hy Tuyết cảm nhận thấy dễ chịu và thoải mái hơn nhiều.

Người phụ nữ ấy tham ô lam áp sát mặt mũi bản thân nhập lồng пɡựᴄ rắn chắc hẳn của những người con trai bại liệt, khuôn mặt mũi vẫn ngày càng đỏ ửng lên, tay chân ko thể tại vị được nữa. Người con trai phía đằng trước chỉ rất có thể ôm siết lấy cô.

"Cô gái, cô bị người tớ quăng quật th/u/ốc rồi, nhằm tôi đem cô cho tới khám đa khoa."

Mạc Hy Tuyết một mực kể từ chối, cô bám chặt lấy người con trai ở phía đằng trước bản thân, "Không... Tôi không thích cho tới khám đa khoa... Giúp tôi với... Làm ơn!" Từng tiếng động ngắt quãng nằm trong giờ thở liên tục vang lên. cũng có thể thấy du͙© vọиɠ ở nhập người của Mạc Hy Tuyết vẫn lên đến mức đỉnh điểm rồi.

Người con trai phía đằng trước khuôn mặt mũi sầm lại, nhị tay của anh ấy tớ siết chặt lấy eo của cô nàng phía đằng trước, "Cô gái, coke sở hữu biết bản thân đang khiến gì không? Cô sẽ không còn hối hận hận đấy chứ?" Khuôn mặt mũi của những người con trai áp sát khuôn mặt mũi của Mạc Hy Tuyết, từng khá thở rét mướt rực của anh ấy tớ phả trực tiếp nhập khuôn mặt mũi của cô ý.

Mạc Hy Tuyết không còn mức độ lực nữa, cô chỉ nhấp lên xuống đầu một chiếc.

Bây giờ thì tâm trí được gì chứ, trí tuệ cô vẫn trọn vẹn bị loại dung dịch bại liệt kiểm soát rồi.

Người con trai bại liệt tức thì tức khắc nhấc bổng cô lên, nhập giây lát, người cô đã trở nên ném lên một cái nệm êm ả. Một tiếng nói thì thì thầm vang lên tức thì mặt mũi tai cô, "Bây giờ em sở hữu hối hận hận đã và đang muộn rồi."

Một tối cuồng nhiệt độ trôi qua chuyện.

Sáng ngày tiếp theo, Khi Mạc Hy Tuyết tỉnh dậy, cô vạc hiện nay toàn thân thiết bản thân trở thành đau đớn. Nhìn xuống bên dưới, khắp cơ thể cô ko hề đem ăn mặc quần áo, bên trên người còn dằng dịt những dấu tích đỏ ửng thẫm nữa. Cô giật thột nhìn quý phái lân cận bản thân, một người con trai đang được ở xoay sống lưng về phía cô, người bại liệt nhịn nhường như vẫn đang được ngủ.

Xem thêm: hợp tác thành đôi

Mạc Hy Tuyết vô nằm trong hoảng e, nhìn đoá hoa mẩn đỏ đang được khoe sắc bại liệt, trái khoáy tim cô như nứt rời khỏi vậy. Lần trước tiên của cô ý vì vậy và lại trao cho 1 người con trai xa cách kỳ lạ không giống. Nói ko nhức thì đó là dối trá.

Cô hoang mang và sợ hãi ko biết nên thực hiện ra làm sao, chỉ rất có thể cuống quýt vàng vực lên, đem ăn mặc quần áo rồi vứt đi.

Khi Phương Từ Khiêm tỉnh dậy, vạc hiện nay lân cận chỉ là 1 luồng không khí lạnh, cô nàng bại liệt vẫn vứt đi khi nào là ko hoặc biết. Người con trai thì thầm chửi rủa một câu, "C/h/ết tiệt! Em vì vậy và lại dám quăng quật chạy! Gan cũng rộng lớn lắm, đem bám theo nòi tương tự nằm trong chuyến trước tiên của tôi chạy mất hút."