ánh mắt chấp niệm

Editor: Cò lười

Beta: Lily58

Bạn đang xem: ánh mắt chấp niệm

Lúc Nhậm Tử Hâm đẩy cửa ngõ lên đường vô đang được thấy Lâm Nhiên đang được nhìn địa hình vì thế vẻ mặt mày vô nằm trong phiền lòng, ngay lập tức sau này lại bấm số điện thoại cảm ứng, mi cau thiệt chặt, như thể sở hữu chuyện gì bại liệt thiệt sự xẩy ra.

Mà điện thoại cảm ứng của An Diệc Tĩnh cho tới giờ đây vẫn ko bắt máy, giờ đồng hồ nhạc đợi cứ vang lên mãi, không còn phen này cho tới phen không giống, tim Lâm Nhiên đập thình thịch miên man.

"Thế nào là rồi?" Nhậm Tử Hâm tiếp cận chất vấn Lâm Nhiên.

Nét mặt mày Lâm Nhiên trang nghiêm nhìn Nhậm Tử Hâm, không nói, vẫn không ngừng nghỉ gọi điện thoại cảm ứng.

Nhậm Tử Hâm đứng tim thấy lúc trường hợp này, đời nào An Diệc Tĩnh đang được xẩy ra chuyện gì?

Lâm Tâm thấy An Diệc Tĩnh đang được lâu ko vô, chính vì thế vệ sinh tay trở về phía phòng tiếp khách, phòng tiếp khách trống không ko, không tồn tại người nào là, cô thấy khó khăn hiểu nhìn xung xung quanh một phen, lên giờ đồng hồ gọi: "Tĩnh Tĩnh. . . . . . Tĩnh Tĩnh. . . . . ."

Không sở hữu ai vấn đáp lại, điều này thực hiện mang đến Lâm Tâm cảm nhận thấy kỳ kỳ lạ, tức thì đi tìm kiếm từng toàn bộ điểm.

Nhưng tuy nhiên mò mẫm không còn một vòng rộng lớn, mò mẫm kể từ bên trên xuống bên dưới kể từ vô ra phía bên ngoài bao nhiêu phen cũng đều ko thấy bóng hình của An Diệc Tĩnh, cô ra đi ngoài chất vấn vệ sĩ, vệ sĩ cũng ko vạc hiện tại người nào là khả nghi vấn, càng ko thấy sở hữu ngẫu nhiên ai lên đường kể từ vô mái ấm đi ra.

Lâm Tâm gật đầu, trở về mái ấm, mò mẫm thêm 1 phen, vẫn ko thấy bóng hình An Diệc Tĩnh thì đang được nghe thấy giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng địa hình vang lên, cô tìm kiếm được điện thoại cảm ứng địa hình và phát hiện ra người gọi là Lâm Nhiên.

"An Diệc Tĩnh đâu?" Lâm Nhiên trọn vẹn ko mang đến Lâm Tâm thời cơ thì thầm, điện thoại cảm ứng vừa mới được liên kết đang được phanh mồm chất vấn ngay lập tức, tiếng nói căng thẳng mệt mỏi trước giờ trước đó chưa từng thấy.

"Chị đang dần mò mẫm cô ấy." Lâm Tâm rằng chính thực sự.

Lâm Nhiên nghe như vậy tay ráng điện thoại cảm ứng địa hình cũng lặng lẽ siết chặt, vẻ mặt mày hững hờ một cơ hội kỳ lạ thông thường, "Ý chị là sao?"

"Chị ở vô chống phòng bếp, Tĩnh Tĩnh ra đi ngoài phòng tiếp khách, đến thời điểm chị ra phía bên ngoài mò mẫm cô ấy thì dường như không thấy cô ấy đâu, tuy nhiên song chị đang được chất vấn vệ sĩ, chúng ta xác minh không tồn tại ai đi ra vô." Giọng Lâm Tâm đem theo đòi sự hốt hoảng, quả đúng là dường như không thấy An Diệc Tĩnh đâu nữa.

"Lâm Tâm, em tiếp tục kêu Hứa Biệt trở lại với chị, chị hãy tự động cẩn trọng một chút ít." Lâm Nhiên rằng xong xuôi thì hớt tóc điện thoại cảm ứng.

Mặc mặc dù Lâm Tâm không hiểu biết nhiều tình hình tuy nhiên nghe giọng Lâm Nhiên đã và đang minh chứng rằng đang được sở hữu chuyện gì bại liệt xẩy ra rồi, cô cảnh giác ráng điện thoại cảm ứng địa hình kế tiếp mò mẫm tìm kiếm An Diệc Tĩnh.

Lâm Nhiên hớt tóc điện thoại cảm ứng quan sát về phía Nhậm Tử Hâm, rằng với cô: "Có kĩ năng An Diệc Tĩnh đã biết thành bắt cóc rồi."

Nhậm Tử Hâm vừa phải nghe thì trợn to tát nhì mắt: "Anh chắc chắn là chứ?"

Lâm Nhiên nhấp lên xuống đầu gần như là ko thể nhận ra: "Không Chắn chắn, đơn thuần phỏng đoán."

"Vậy giờ đây anh toan thực hiện như vậy nào?" Nhậm Tử Hâm chất vấn Lâm Nhiên.

Lâm Nhiên không nói, chỉ bấm một trong những điện thoại cảm ứng của những người không giống, ngay lập tức tiếp sau đó và đã được kết nối: "Có chuyện gì?"

"Trong mái ấm rất có thể đang được xẩy ra chuyện, anh trở về trước lên đường, em sẽ tới sau." Lâm Nhiên rằng với Hứa Biệt.

Hứa Biệt vừa phải nghe thì ngồi ngay người lên, tiếng nói cũng càng trầm thấp hơn: "Cậu rằng loại gì?"

Giọng rằng Lâm Nhiên tươi tỉnh khiên chế, biểu cảm bên trên mặt mày cũng giống như tiếng nói của anh: "Em nghi ngại rằng thương hiệu trinh sát biếи ŧɦái bại liệt đang được lẻn vô vào mái ấm rồi, ko thấy An Diệc Tĩnh đâu."

"Tôi về ngay lập tức phía trên." Hứa Biệt tức thì vùng lên ra đi ngoài.

"Hứa tổng?" Trợ lý Lý phát hiện ra Hứa Biệt tất tả vàng xuất hiện suýt chút nữa đang được tự động đυ.ng trúng bản thân nên tất tả vàng gọi.

Hứa Biệt cho tới đầu cũng ko quay trở lại tuy nhiên nhắn tìm hiểu trợ lý: "Hủy vứt toàn bộ những buổi họp của tôi và những việc tương quan lên đường."

"Nhưng tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay. . . . . ."

Trợ lý Lý còn ko rằng không còn, Hứa Biệt đang được mất tích ở cửa ngõ cầu thang máy, nhằm lại trợ lý với vẻ mặt mày sững sờ như thể vừa phải phát hiện ra quỷ.

Lâm Nhiên hớt tóc điện thoại cảm ứng, sắc mặt mày đặc biệt tệ, anh rằng với Nhậm Tử Hâm: "Tôi nên trở lại một chuyến."

Nhậm Tử Hâm gật đầu: "Đi lên đường, mong muốn An Diệc Tĩnh không tồn tại việc gì, toàn bộ đều là kinh hồn bóng kinh hồn gió máy thôi."

"Ừ." Đôi người mẫu của Lâm Nhiên bước tiến cho tới cửa ngõ.

Lúc Hứa Biệt về cho tới mái ấm thì thấy Lâm Tâm đang được ngồi bên trên ghế sa-lon hồn cất cánh phách lạc, nhì đôi mắt chú ý nhìn chằm chằm vô điện thoại cảm ứng địa hình trước mặt mày ko rằng câu nói. nào là.

"Lâm Tâm." Hứa Biệt gọi cô, trở về phía cô.

Lâm Tâm nghe thấy giờ đồng hồ gọi thì ngửng đầu lên thấy Hứa Biệt, cô nhanh gọn đứng lên, thở phào thoải mái một cơ hội rõ rệt, bao phủ lấy Hứa Biệt đang di chuyển cho tới trước mặt mày mình: "Anh về rồi à?"

Hứa Biệt nhẹ nhàng giọng ‘Ừ’ một giờ đồng hồ, tiếp sau đó kế tiếp nói: "Em chẳng sao chứ?"

"Em chẳng sao cả." Lâm Tâm ôm thiệt chặt Hứa Biệt.

Hứa Biệt buông Lâm Tâm đi ra, nhìn cô hỏi: "Anh nghe Lâm Nhiên rằng ko thấy An Diệc Tĩnh đâu nữa? Là sao?"

Lâm Tâm nhìn Hứa Biệt, kể lại toàn bộ những gì đang được xẩy ra trước bại liệt từ trên đầu cho tới cuối một phen.

Hứa Biệt nghe xong xuôi ngay lập tức kêu vệ sĩ cho tới, nhìn kỹ một lượt rồi mới nhất hỏi: "Hình như trong những người thiếu hụt mất mặt một người."

Mấy vệ sĩ liếc mắt nhìn nhau, thời điểm hiện nay mới nhất vạc xuất hiện quả đúng là đang được thiếu hụt mất mặt một người, chính vì thế một người vô bại liệt đứng đi ra rằng với Hứa Biệt: "Thành thiệt xin xỏ lỗi, quả tình Shop chúng tôi đang được thiếu hụt mất mặt một người."

"Là ai?"

"Là A Hoa, tuy nhiên thông thường A Hoa luôn luôn là người dân có quy củ, trung hậu ung dung, hẳn là sẽ không còn thực hiện chuyện gì xấu xí đâu."

Hứa Biệt nhìn người group trưởng vệ sĩ thì thầm với anh, anh nói: "Biết người biết mặt mày tuy nhiên ko biết lòng, anh là group trưởng thì chào anh liên hệ với anh tớ coi sao."

"Được." Đối phương tức thì lấy điện thoại cảm ứng địa hình đi ra, tiếp cận một phía gọi điện thoại cảm ứng.

Lâm Nhiên trọn vẹn là tài xế như cất cánh trở lại, vừa phải vô đang được thấy hiện tượng thời điểm hiện nay, vệ sĩ đang được gọi điện thoại cảm ứng, tuy nhiên Lâm Tâm đang được thì thầm nằm trong Hứa Biệt, anh ko nghe rõ ràng nhì người đang được rằng đồ vật gi.

"Đã tìm kiếm được chưa?" Lâm Nhiên thẳng chất vấn quý khách.

Lâm Tâm nhìn Lâm Nhiên nhấp lên xuống đầu một chiếc, nhìn vẻ mặt mày cô thiệt sự sở hữu chút tự động trách móc.

Xem thêm: Bong da lu Xoilac TV - Điểm truy cập chất lượng cho các tín đồ bóng đá

Hứa Biệt trở về phía Lâm Nhiên rồi rằng với anh: "Để vệ sĩ xác nhận lại trường hợp đang được, tôi đã và đang gọi lão Tứ cho tới, ở góc nhìn năng lượng điện tử này cậu tớ là Chuyên Viên, cậu chớ phiền lòng."

"Có thể bắt An Diệc Tĩnh lên đường bên dưới con cái đôi mắt quý khách, không dừng lại ở đó còn không xẩy ra ngẫu nhiên người nào là vạc hiện tại, phía trên ko nên là một trong chuyện dễ dàng và đơn giản."

"Quả thiệt là vì vậy." Hứa Biệt giã trở nên.

Đúng khi bại liệt, group trưởng vệ sĩ trở về phía chúng ta, vẻ mặt mày anh tớ đặc biệt phức tạp, chỉ nghe thấy anh tớ nói: "Tôi vừa phải cảm nhận được thông tin, A Hoa bị tiến công ngất xỉu ở trong nhà, vì vậy A Hoa theo đòi Shop chúng tôi cho tới đấy là kẻ hàng nhái."

"Giả mạo?" Lâm Nhiên và Hứa Biệt bên cạnh đó rằng.

"Đúng, ko ngờ người con trai đó lại biết thuật dịch dung."

(*) Thuật dịch dung: Kỹ thuật thay cho thay đổi dung mạo trái đất.

"Cái gì?" Lâm Tâm tương tự như là đang được nghe được thông tin cần thiết gì bại liệt, quan sát về phía người nọ kế tiếp hỏi: “Thời đại này còn tồn tại thuật dịch dung?"

"Có." Lão Tứ Phó Tử Hiên ko có thể đi vô kể từ khi nào là, nghe một câu vì vậy thì kế tiếp nói: "Thế giới to lớn ko gì là không tồn tại, sở hữu loại gì lạ lẫm Khi sở hữu thuật dịch dung hở?"

"Nhanh lên một chút ít." Hứa Biệt đang được phân tích ràng trường hợp trước bại liệt mang đến Phó Tử Hiên vì vậy Phó Tử Hiên rất có thể tức thì chính thức thao tác làm việc.

"Biết rồi." Phó Tử Hiên phanh máy tính vô tay đi ra, tức thì triệu tập lòng tin vô việc làm.

Đúng thời điểm hiện nay, điện thoại cảm ứng Lâm Nhiên vang lên.

Lâm Nhiên phát hiện ra là số điện thoại cảm ứng An Diệc Tĩnh, anh ko chủ kiến gì tuy nhiên tức thì nghe máy luôn luôn.

"Alô?" Giọng Lâm Nhiên vẫn tồn tại phiền lòng như cũ.

"Xin kính chào GS Lâm." Quả nhiên đối phương ko nên An Diệc Tĩnh, tuy nhiên là khẩu ca của một người con trai xa xôi kỳ lạ.

Lâm Nhiên nghe vậy cũng cảnh giác rộng lớn quá nhiều, anh tất tả vàng hỏi: "Anh là ai?"

"Ha ha." Đối phương nhẹ dịu cười cợt một giờ đồng hồ, rằng tiếp: "Không nên anh vẫn luôn luôn mò mẫm tìm kiếm tôi sao?"

"Anh ham muốn gì?" Lâm Nhiên không thích tiến công Thái Cực Quyền với những người mặt mày bại liệt.

Người mặt mày bại liệt vẫn cười cợt, bên trên mặt mày đem theo đòi nụ cười cợt rét mướt lùng, nói: "Tôi ham muốn gì à? Tôi ko nên đang được phân tích vô thư gửi mang đến anh rồi sao? Quý khách hàng gái của anh ấy đó là người tiếp sau."

Đối với thương hiệu biếи ŧɦái này, Lâm Nhiên cũng coi như thể sở hữu nắm rõ một chút ít, White trợn gọi điện thoại cảm ứng mang đến anh như vậy này thực sự là lần thứ nhất bắt gặp, xưa ni trước đó chưa từng thấy.

"Rốt cuộc là anh ham muốn loại gì?" Giọng Lâm Nhiên tươi tỉnh khiên chế còn đem theo đòi sự cảnh cáo khó khăn nhìn thấy.

"Muốn loại gì?" Đối phương giới hạn một chút ít, kế tiếp nói: "Lâm Nhiên, anh còn ghi nhớ rõ ràng bảy năm vừa qua không?"

". . . . . ." Lâm Nhiên ko rằng gì.

"Trong vụ tai nạn thương tâm xe pháo bảy năm vừa qua, bạn nữ tôi và bạn nữ của anh ấy đều cần thiết một loại huyết tương tự nhau, khi bại liệt tôi đặc biệt ăn năn hận vì thế đang được làm cho cô ấy bị tiêu diệt. Dù sao bảy năm vừa qua tôi ko lúc nào rất có thể tìm kiếm được một người vì vậy. Nhưng anh rằng coi, sở hữu thú vị ko Khi tuy nhiên phái nữ thần quốc dân luôn luôn xuất hiện tại kiêu ngạo trước đôi mắt tất cả chúng ta lại đó là người tuy nhiên tôi cần thiết, không dừng lại ở đó, Lâm Nhiên, cô tớ là kẻ tuy nhiên anh nhằm ý, thiệt vượt lên trên mức độ tưởng tượng."

Lâm Nhiên nghe cho tới bại liệt, tim cũng thắt chặt lại, tuy nhiên anh nỗ lực thực hiện mang đến giọng điệu của tớ quay trở lại thông thường.

"Cho nên, anh ham muốn loại gì?"

Đối phương lại cười cợt thiệt lâu, tiếp sau đó mới nhất kể từ tốn phanh miệng: "Con người của tôi quí khiêu chiến, năm bại liệt thương hiệu công an bại liệt đang được thất bại và tôi đang được lấy mạng hắn. Bây giờ tôi lại nhìn trúng anh, Lâm Nhiên, anh là tài năng thiên bẩm, tôi ham muốn so sánh tài một phen với anh nhằm coi xem ở đầu cuối tất cả chúng ta ai sẽ là tài năng thiên bẩm chân chủ yếu được ông trời lựa lựa chọn."

"Anh thả An Diệc Tĩnh đi ra thì tôi đối với anh." Lâm Nhiên trầm tiếng nói.

"Không ko ko, An Diệc Tĩnh cũng chính là người tôi cần thiết, sao tôi rất có thể thả cô tớ chứ?" Anh tớ giới hạn một chút ít rồi rằng tiếp: "Chúng tớ nằm trong đùa một trò đùa nào là."

"Chơi như vậy nào?"

"Anh có duy nhất một ngày, nếu mà anh tìm kiếm được tôi, tôi rất có thể thả An Diệc Tĩnh đi ra, tuy nhiên nếu mà anh ko tìm kiếm được tôi, vậy thì. . . . . ."

"Vậy thì như vậy nào?" Âm thanh Lâm Nhiên đột nhiên to hơn.

Đối phương rõ rệt đặc biệt hưng phấn Khi trêu tức được Lâm Nhiên, trong cả tiếng nói cũng sung sướng hơn: "Vậy bạn nữ của anh ấy rất có thể sẽ tiến hành quyết tử cho việc tạo ra vĩ đại của tôi rồi."

"Anh dám đυ.ng cho tới cô ấy thì tôi bảo đảm an toàn sẽ không còn làm cho anh được bị tiêu diệt toàn thây." Tay của Lâm Nhiên cầm chặt lại, chặt cho tới nỗi gân xanh xao cũng hiện thị lên.

"Lâm Nhiên, thân xác ko cần thiết 1 chút nào, nếu mà anh phát hiện ra phát minh sáng tạo vĩ đại của tôi, anh chắc chắn tiếp tục đặc biệt sửng sốt và anh chắc chắn là tiếp tục giã trở nên với tôi rằng sự quyết tử của những người dân bại liệt đơn thuần quyết tử loại tôi mang đến phát minh sáng tạo vĩ đại của tuy nhiên thôi."

"Đồ điên."

"Tôi là tài năng thiên bẩm, Lâm Nhiên." Đối phương uốn nắn nắn lại.

"Tôi chắc chắn tiếp tục bắt được anh."

"Tôi đợi anh, thâu tóm thời hạn."

Lúc này điện thoại cảm ứng đã biết thành ngắt trọn vẹn, Phó Tử Hiên nhấp lên xuống đầu với từng người: “Nguồn tín hiệu của những người này đặc biệt kỳ lạ, căn phiên bản ko phen được vết tích, địa điểm ko tương thích."

"Mượn thư chống của anh ấy chút." Lâm Nhiên rằng xong xuôi ko nhằm ý cho tới ai, tức thì phi vào thư chống.

"An Diệc Tĩnh, cô tỉnh lại lên đường, cô mau tỉnh lại. . . . . ."

An Diệc Tĩnh phanh đôi mắt đi ra thì thấy vẻ mặt mày phiền lòng của Lương Thiển, mày mặt xây xẩm, cô vạc hiện tại thủ công của tớ hiện nay đang bị trói lại.

"Tôi làm thế nào thế này??" Đầu An Diệc Tĩnh còn tồn tại chút choáng ngợp.

"Cô tự động nhìn lên đường." Lương Thiển giơ ngón tay lên chỉ.

An Diệc Tĩnh vạc hiện tại bản thân bị trói bên trên một chiếc ghế, nhìn theo đòi tay của Lương Thiển thì căn chống này tương tự điểm thờ Phật rộng lớn, cơ hội bại liệt ko xa xôi, ngay lập tức phần bên trước là bàn thờ tổ tiên, đàng sau ko nên tượng Phật.

Xem thêm: Roulette là gì? Kinh nghiệm chơi Roulette luôn thắng từ cao thủ

Một chai red color ở đàng sau bàn, là. . . . .

Cô trợn to tát nhì đôi mắt, nếu mà cô ko nhìn lầm, loại này đó là. . . . . Máu. . . . . .

Máu đỏ loét tươi tắn. . . . . .