anh không phải ghét omega nhất sao

Nam Viên kéo cậu vực lên, lấy thân ái bản thân thực hiện chỗ tựa, dìu cậu cho tới ghế sát bên nghỉ dưỡng. Từ đầu cho tới cuối, mùi hương trà nồng đậm vẫn vây hãm lấy Tần Thu, ko mang lại thông tin tố bên trên người cậu bay ra bên ngoài.

Một lọ nhỏ tương tự động nước hoa trả cho tới trước mặt mũi Tần Thu.

Bạn đang xem: anh không phải ghét omega nhất sao

"Cái gì vậy?" Tần Thu nhận lấy cái lọ, nghi ngại quan sát về phía Nam Viên.

"Thuốc ngăn hương thơm." Nam Viên vấn đáp.

"Tôi sở hữu rước bám theo, ở vô túi balo." Thuốc ngăn hương thơm của Tần Thu là loại được quánh chế, như là hương thơm mùi hương thông tin tố của cậu.

"Cái này rất có thể phủ lên đường hương thơm mùi hương của tôi." Nam Viên vấn đáp, "Cũng là mùi hương bạch lan."

Tần Thu nhị đôi mắt trừng lớn: "Anh luôn luôn đem bám theo tính năng này mặt mũi người à?"

"Vì nhằm tùy thời rất có thể xum xoe tuy nhiên." Nam Viên tương đối khí lòi ra tươi tắn mỉm cười.

Tần Thu: "......"

Tần Thu sở hữu một loại xúc động ham muốn rước dung dịch ngăn hương thơm đập lên đầu Nam Viên, cỗ dạng lúc này của tôi còn ko nên bên trên hắn! Chẳng lẽ hắn suy nghĩ chỉ người sử dụng một lọ dung dịch ngăn hương thơm là rất có thể thu mua sắm cậu à?

Tần Thu banh nắp bình, phun lên trên người bản thân, nghiêng tay, lại phun lên trên người Nam Viên.

Hương vị thông tin tố vô bầu không khí nháy đôi mắt bặt tăm, chỉ nhằm lại hương thơm thơm nức rảnh nhạt nhẽo của bạch lan.

Cũng ko biết Nam Viên mua sắm dung dịch ngăn hương thơm ở ở đâu, hiệu suất cao quả tình thực sự ko tồi tệ, hơn thế nữa không giống với loại thuốc chữa bệnh ngăn hương thơm giành cho Omega của cậu, dung dịch ngăn hương thơm này rõ nét có công năng mang lại từng nam nữ.

Giống như thể nom đi ra tâm tư tình cảm của cậu, Nam Viên cúi đầu ôn nhu nói: Em núm lên đường, tôi tặng mang lại em đấy."

Tần Thu cũng ko khách hàng sáo, rước cái lọ cho vô vào trong túi.

Xê dịch mông, trả sống lưng về phía Nam Viên.

Nam Viên cũng di dịch mông bám theo, kề sát vô cậu, nhỏ giọng nói: "Thực nài lỗi."

Tần Thu hừ rét một tiếng: "Anh phát biểu nài lỗi làm những gì, là biểu diễn xuất của tôi vượt lên trên kém cỏi."

Nam Viên mỉm cười trị khỏi nói: "Tôi ko phải gắng ý ko phát biểu mang lại em, tuy nhiên chuyện này, em xác minh sẽ không còn Chịu đựng, nếu mà phát biểu với em, chỉ ngại em khẩn trương rồi biểu diễn ko đảm bảo chất lượng."

Tần Thu giận: "Đây là phim ngôi trường, vẫn đang được quay! Nếu như bị những người dân không giống vạc hiện nay thì làm thế nào bây giờ?!"

"Không ai vạc hiện nay đâu! Từ góc nhìn của những người dân không giống và Ϲɑmerɑ nom ko được tôi ghi lại em!" Nam Viên thở lâu năm một tương đối, "Động tác của tôi đặc biệt nhẹ nhàng, bên trên cổ em trong cả vết tích cũng nom ko đi ra."

Lời của Nam Viên, thực hiện mang lại Tần Thu tương đối an lòng một chút ít. Những vẫn như cũ thực dỗi.

Loại chuyện ko trang nhã không được cậu đồng ý tiếp tục tự ý người sử dụng thông tin tố buộc cậu tiến thủ vô kì động dục này, tuy rằng rằng là cũng chính vì ham muốn cậu cù đảm bảo chất lượng cảnh này, tuy nhiên sở hữu trời mới mẻ biết cậu thiếu hụt chút nữa bị hù bị tiêu diệt.

Camera ở ngay lập tức sát bên, đạo biểu diễn, nhân viên cấp dưới công tác làm việc, còn tồn tại những biểu diễn viên không giống đều nom chúng ta chằm chằm, tuy nhiên chúng ta ngay lập tức bên dưới ánh nhìn chú ý của những người xung xung quanh, hoàn thành xong một chiếc ghi lại trong thời điểm tạm thời, lá gan dạ Nam Viên cỗ rộng lớn lắm hả?

"Em cứ cất giấu diếm thế nhằm thực hiện gì?" Thanh âm của Nam Viên vang lên sau sống lưng, sở hữu chút khó khăn hiểu tuy nhiên chất vấn cậu.

Tần Thu không thích vấn đáp yếu tố này, nhịn ko được xoay đầu lại: "Câm miệng!"

Nam Viên: ""(⊙x⊙)!"

Gian nan cù đoạn một cảnh, cảnh cù còn sót lại tiếp tục đơn giản một chút ít.

Nhưng cũng chính vì vừa vặn mới phát Nam Viên tổ chức ghi lại trong thời điểm tạm thời, hơn thế nữa bị dư vị của "ngụy động dục" quấy đập phá, tình trạng khi sau của Tần Thu sở hữu chút kém cỏi, chỉ việc cho tới ngay sát Nam Viên, tứ chi ngay lập tức nhũn đi ra, mặt mũi đỏ gay tai hồng.

May là Từ Khiếu hiểu nhầm là vì khi nãy cù lên đường quay trở lại, thực hiện mang lại thân xác và lòng tin của Tần Thu mệt rũ rời, vì thế ko phát biểu tăng gì.

Cho cho dù là như vậy, bao nhiêu lượt cù sau, Tần Thu vẫn bị NG vài ba lượt.

Đợi khi Từ Khiếu tuyên tía thời điểm ngày hôm nay tạm dừng, sắc trời đã và đang tối lên đường.

Mọi người đều trở lại hotel nghỉ dưỡng.

Tần Thu và Trình Hạo ở cộng đồng một chống, vốn liếng là Nam Viên ham muốn ở cộng đồng với Tần Thu, tuy nhiên lại bị Tần Thu ko vì thế dự cự tuyệt, cầu người ko được, đành nên thỏa mãn nhu cầu nhằm Tần Thu và Trình Hạo ở cộng đồng, tuy nhiên chủ yếu bản thân thì ở cùng theo với Tạ Tấn Trạch một chống.

Đối với Trình Hạo, Nam Viên vẫn chính là sở hữu điều yên lặng tâm, ko phát biểu Trình Hạo từ trên đầu cho tới cuối đều là cỗ thế đứng về phía hắn, Nam Viên đó là biết Tạ Tấn Trạch và Trình Hạo đột biến mối liên hệ, bám theo nom nhận của hắn, Trình Hạo tất nhiên là ở bên dưới, ở nằm trong Tần Thu là Omega hẳn là không tồn tại yếu tố.

Ban ngày thời điểm ngày hôm nay, Trình Hạo về bên công ty lớn một chuyến, phát biểu là lên đường coi thông cáo không giống một chút ít, một ngày cũng ko trông thấy người. Buổi tối Tần Thu quay về hotel mới mẻ trông thấy hắn.

"Hôm ni cù thế nào là rồi?" Trình Hạo chất vấn.

"Cũng được." Tần Thu ko thủ thỉ bị Nam Viên ghi lại ở trước đôi mắt quý khách.

Tần Thu phát biểu lịch sự chuyện khác: "Anh ko nên phát biểu sở hữu chuyện cấp sao? Thế nào? Xong rồi?"

"Ừ, đoạn rồi." Nói cho tới trên đây, bên trên mặt mũi Trình Hạo lòi ra một nụ mỉm cười quỷ dị, phát biểu với Tần Thu: "Lát nữa tôi ra bên ngoài một chuyến, ko biết lúc nào thì về, cậu lên đường ngủ sớm lên đường, ko cần thiết hóng tôi."

"Được." Tần Thu gật gật đầu.

Thu thập một chút ít dụng cụ này nọ, Trình Hạo nom thời hạn, thấy ko sai biệt lắm ngay lập tức ra đi ngoài.

Ra ngoài hotel, lại trải qua vài ba cái phố, ở đầu cuối đứng trước cửa ngõ quán Malatang

Bên vô quán Malatang, một phái nam nhân mỉm cười nhoẻn phía hắn ngoặc ngoặc.

"Trình Hạo! Cạnh này mặt mũi này!"

Trình Hạo nhíu mi, trải qua bại liệt.

"Tạ ca, anh cho tới lâu chưa?" Trình Hạo một cỗ áy náy, phát biểu, "Tôi thủ thỉ với Tần Thu một thời gian, ko suy nghĩ cho tới vượt lên trên giờ, nhằm anh đợi lâu!"

"Không sao ko sao!" Tạ Tấn Trạch liên tiếp xua tay, "Tôi vừa vặn gọi khoản trước rồi."

Trình Hạo lấy phù hợp đồng tiếp tục đóng góp vệt kể từ vô túi balo, trả mang lại Tạ Tấn Trạch: "Đây là công ty lớn của Shop chúng tôi trả mang lại Viên ca, đó là ham muốn Tần Thu xào nhiệt độ phỏng với Viên ca, anh coi chút là được, lần thời hạn cự tuyệt lên đường."

Tạ Tấn Trạch lơ là coi, thẳng quăng quật phù hợp đồng vô vào túi: "Tôi lát nữa trả mang lại Viên ca, hóng coi đoạn là thông cáo gì, nếu như rất có thể thỏa mãn nhu cầu, Viên ca xác minh ko lo ngại nhằm Tần Thu cọ nhân khí."

"Được!"

Trình Hạo mỉm cười: "Ở đoàn phim bao nhiêu thời nay, mồm cứng cáp nhạt nhẽo lắm rồi, Malatang thời điểm ngày hôm nay tôi mời mọc khách hàng, Tạ ca anh cứ ăn thoải mái!"

Xem thêm: giữa cơn bão tuyết truyện full

Tạ Tấn Trạch ngượng ngùng: "Vẫn là tôi mời mọc lên đường, lượt trước lúc lắc tiện nghi kị cậu, bữa cơm trắng này coi như tôi bồi tội!"

Một chút cơm trắng tiếp tục ham muốn bồi không còn tội nghiệt?!

Đáy lòng Trình Hạo mỉm cười rét một giờ, bên phía ngoài lại nói: "Đều phát biểu tiếp tục qua chuyện rồi, anh còn phát biểu lại thực hiện gì! Chỉ là chuyện ngoài ý ham muốn tuy nhiên thôi, quên là đoạn, tôi là một trong đại phái nam nhân, lại ko tổn thất gì, mang lại qua chuyện lên đường."

Tạ Tấn Trạch nghe vậy, gãi đầu. Ngay cả khi Trình Hạo ko so kè chuyện này, hắn lại cứ nhai lại miết, thiệt sự dường như ko đầy đủ nam nhi.

"Được, vậy chuyện tiếp tục qua chuyện ngay lập tức gạt bỏ."

Trình Hạo mỉm cười mỉm cười, phía ông công ty Malatang quăng cái ánh nhìn.

Ông công ty hiểu ý, bưng lên một chén sứ rộng lớn. Cách nhỏ chạy cho tới trước bàn chúng ta, rước chén rộng lớn nhằm lên bàn.

"Chào nhị vị, gây phiền hà một chút ít, xét thấy những cậu là bàn khách hàng ở đầu cuối của quán ngày thời điểm ngày hôm nay, đặc trưng tặng một chén canh người thương câu, mời mọc nhị vị thưởng thức!"

Tạ Tấn Trạch sung sướng, ngay lập tức nói: "Ông công ty khách hàng sáo rồi!"

Có canh nốc ngẫu nhiên là đảm bảo chất lượng, hơn thế nữa còn là một canh không lấy phí.

Trình Hạo múc mang lại Tạ Tấn Trạch một chén canh, cũng tự động múc mang lại phiên bản thân ái một chén. Bất vượt lên trên hắn chỉ nốc một ngụm nhỏ, còn sót lại nhằm một phía ko động vô nữa.

Malatang quán này còn có tương đối cay vượt lên trên, Tạ Tấn Trạch ăn bao nhiêu miếng ngay lập tức ko Chịu đựng nổi, bưng chén canh chính thức nốc ngụm rộng lớn.

Trình Hạo thấy thế, khóe mồm khêu gợi lên một phỏng cung nho nhỏ.

"Tạ ca, anh nốc nhiều canh vào! Canh này giải cay được đấy!" Trình Hạo phát biểu đoạn lại...múc thêm vào cho Tạ Tấn Trạch một chén nữa.

"Tốt tốt!" Tạ Tấn Trạch liên tiếp phát biểu tiếng cảm ơn. xơi đoạn còn liếm liếm môi: "Canh này mùi vị ko tồi tệ, lại còn lấy làm quà tặng tặng, quán này chi phí hợp lý ha!"

Trình Hạo mỉm cười gật đầu.

Cái rắm chứ chi phí nên chăng!

Vì nhằm ông công ty kết hợp yểm trợ mang lại hắn, hắn nên trả tờ một trăm thực hiện phí hối hận lộ đấy.

Bất vượt lên trên nom Tạ Tấn Trạch một chén lại một chén mang lại vô bụng, Trình Hạo vẫn cảm nhận thấy rất rất đáng nha, hắn đang được đặc biệt mong chờ cho tới ban đêm Tạ Tấn Trạch có khả năng sẽ bị tra tấn thế nào là nè.

Phải hiểu được canh này đó là......

Không nốc phí hắn cố ý kéo thương hiệu thoát khỏi buột đen sì, lại còn đặc trưng chạy xe cộ một ngày dài trời vô quán bại liệt lấy, ở đầu cuối vì thế nhằm không xẩy ra vạc hiện nay, cho tới quán Malatang này trước, giao dịch thanh toán một trăm hối hận lộ, nhằm công ty quán "đánh úp bất ngờ" bưng lên.

Y chắc chắn nên trả được nguyệt lão thù hằn kia!

Ăn no nê đoạn, nhị người cùng với nhau trở lại hotel.

"Malatang này thú vị thiệt nha!" Tạ Tấn Trạch kéo kéo áo, banh đi ra nửa lồng ngực.

Gió tối non rượi, tuy nhiên hắn lại cảm nhận thấy sở hữu chút thô giá buốt, vô đầu tựa như sở hữu ngọn lửa thiêu châm, thở vô bầu không khí nhường nhịn như giá buốt lên.

Tin tức tố rảnh nhạt nhẽo vạc đi ra bên trên người Tạ Tấn Trạch, vô bầu không khí tràn lan mùi vị của hoa sinh tô(*).

(*) Theo bản thân tra được thì hoa sinh tô là kẹo lạc giòn, tuy nhiên dịch vậy thì tương đối kì kì 0.0 Nên bản thân nài luật lệ không thay đổi nha.

Nhưng không mong muốn, Trình Hạo là một trong Beta, ko mẫn cảm với thông tin tố, thậm chí còn cũng ko chất vấn sở hữu hương thơm gì vô bầu không khí.

Trong hẽm phố nhỏ yên lặng tĩnh, Tạ Tấn Trạch xoay đầu nom người sát bên, chỉ cảm nhận thấy tựa như lượt trước tiên gặp gỡ Trình Hạo, ngũ quan liêu thật sạch sẽ Gọn gàng, domain authority thịt white nõn vô tối tối, nhường nhịn như sáng sủa lên, dáng vẻ người cũng rất đẹp cho tới ảo diệu, cổ nhỏ lâu năm, hầu kết tương đối khí hoạt động, phần cổ áo tương đối không ngừng mở rộng, xương quai xanh rì như ẩn như hiện nay.

Nuốt nuốt nước miếng.

Lần trước đột biến mối liên hệ với Trình Hạo vô tối bại liệt, hắn kỳ thiệt cũng ko lưu giữ rõ nét lắm, sau thời điểm nốc rượu ý thức ngay lập tức mơ hồ nước, thật nhiều cụ thể ko lưu giữ nổi, tuy nhiên hắn mơ hồ nước lưu giữ được rõ rệt một không nhiều cảm xúc, ví như......

- -

- -

Ngày ngày tiếp theo.

Sau khi Tần Thu tỉnh lại, vạc hiện nay bên trên chóng sát vách, chăn và ga chóng ngay lập tức ngắn ngủi như không như từng sở hữu đứa ở lên. Trình Hạo thế tuy nhiên suốt cả đêm ko về?

Tần Thu cũng ko nên đặc biệt nhằm ý, tắm một chút ít, ra đi phim ngôi trường.

Chờ cho tới khi cậu cho tới phim ngôi trường, vạc hiện nay Trình Hạo tiếp tục ở trên đây, đang được nằm trong Nam Viên phát biểu vật gì bại liệt.

Tần Thu trải qua.

"Các anh cho tới sớm vậy?" Tần Thu chất vấn, "Tạ ca đâu?"

Nam Viên thản nhiên trả lời: "Đột nhiên cho tới kì nhạy bén, cho tới dịch viên tách biệt rồi."

Tần Thu cả kinh.

Như thế nào là lại là kì nhạy bén nữa?

Lần trước cù phim, Nam Viên cũng bất thần cho tới kì nhạy bén, lượt này thay đổi trở nên Tạ Tấn Trạch? Kì nhạy bén của Alpha tuy rằng rằng ko thể kiểm soát, tuy nhiên ko nên thông thường đều phải có tín hiệu hoặc sao?

"Này, Trình Hạo, cổ anh sở hữu vật gì đấy?" Tần Thu chỉ vô vết đỏ gay bên trên cổ Trình Hạo.

Trình Hạo kéo lại phần cổ áo, chột dạ nói: "Bị loài muỗi cắm."

Bị một con cái loài muỗi to tướng cắn! Trình Hạo nghiến răng nghiến lợi thì thầm suy nghĩ.

Lần trước tặng đợi chờ cho Nam Viên, giữa trưa nốc, chiều tối mới mẻ tạo nên kì nhạy bén, Trình Hạo suy nghĩ, mang lại Tạ Tấn Trạch nốc ban đêm, cho dù sao cho tới nửa tối mới mẻ vạc tác đi? Kết trái khoáy thế nào là lại vạc tác thân ái đàng, đương đầu với cùng 1 Alpha đang được tiến thủ vô kì nhạy bén, một Beta như giống ý là đối thủ? Kết trái khoáy là bị...... Khụ khụ! Cuối nằm trong trải qua chuyện trăm cay ngàn đắng, mới mẻ trốn được ma mãnh trảo, rước thương hiệu khốn bại liệt cho tới cơ sở y tế.

Quả thiệt, kì nhạy bén so với Alpha tuy nhiên phát biểu, là một trong chuyện rất là không dễ chịu.

Xem thêm: quảng cáo tìm vợ yêu

Y khiến cho Tạ Tấn Trạch cho tới kì nhạy bén, đích thị thiệt là báo thù hằn. Nhưng là, ở đầu cuối trong cả phiên bản thân ái cũng trở nên vạ lây, là vấn đề hắn ko thể ngờ cho tới. Thật là ăn trộm gà còn bị mất mặt cầm gạo mà!

Bình luận kém! Canh người thương câu ở trong nhà sản phẩm này, nên comment kém! Bình luận kém!

[Hoho này thì trả thù hằn này anh Hạo, trả người ko đoạn lại sợ hãi chủ yếu bản thân há há. Không chừng kì này trả thù hằn đoạn còn được tặng tăng vàng nữa cơ~]