ân không sao cả

Ân. Không sao cả! là một trong những đoản văn.

Một đoản văn, một miếng tình, nhẹ nhõm tựa hồng mao.

Bạn đang xem: ân không sao cả

Cảm giác thứ nhất của tôi Lúc gọi hoàn thành “Ân. Không sao cả!” đó là lặng lên đường. Mọi giác quan tiền tưởng chừng như bại liệt. Từng chữ từng chữ tiến công nhập tận thâm thúy nhập tấm lòng, tiến công thiệt nhức, thiệt nhức nhập những hoài niệm vụn vỡ, những xót thương tầm thông thường, những hối hận hận ngán ghét bỏ. Thấy nước đôi mắt cay cay ở khóe mi nhưng mà ko làm thế nào tràn đi ra được. Khó thở.

Tôi, đơn giản, đôi mắt mong muốn khóc, tuy nhiên tâm mong muốn cười cợt.

Lạ thay cho, là cười cợt.

Cười, cười cợt thực thoả mãn, thực bình yên ổn.

Cười, cho 1 miếng tình tiếp tục vỡ mãi mãi. Với tôi.

Đúng vậy, với tôi. Bởi hình mẫu kết thực sự của “Ân. Không sao cả!” là một chiếc kết, ừ, cũng coi như thể thỏa mãn lên đường. Nhưng, tôi phát biểu đấy, với tôi, thì nó mãi mãi không thể là một trong những mẩu chuyện vẹn vẹn toàn.

Nó, nên là một trong những trang giấy tờ, vứt ngỏ.

Bỏ ngỏ.

Bởi vì thế, đem thỉnh thoảng, được xem là thương tổn rất nhiều rồi, thì chớ kết đôn đốc vày sự niềm hạnh phúc nữa. Có những tội lỗi không thể bước qua loa. Cái kết thỏa mãn ấy, thực tầm thông thường.

Vậy nên, hãy cứ nhằm nó là một trong những trang giấy tờ vứt ngỏ, một miếng tình tiếp tục vỡ mãi mãi. Như vậy, tâm tôi tiếp tục hứng âm ỉ rộng lớn một chút ít, được ko ?

1. Câu chuyện chính thức.

Như những nốt nhạc lặng câm nhập tối vắng ngắt.

Bắt đầu từ là một viên đinh. Một người thực hiện vườn, có lẽ rằng là, đặc biệt thông thường, nếu như ko mong muốn sử dụng tới từ tầm thông thường. Một gia nhân, thân mật hàng ngàn gia nhân không giống của Hậu gia to lớn. Chỉ loanh xung quanh với hoa, cây và cỏ, với vạn vật thiên nhiên, tưởng chừng, là vô tri vô giác.

Bắt đầu từ là một Tiết công tử. Một phái mạnh sủng, chẳng cần có lẽ rằng, nhưng mà phát biểu thắng đi ra, là thực tầm thông thường. Không xinh đẹp nhất, ko và lắng đọng, ko được sủng ái, ko được ở nhập Vương phủ thực sự, ko được ai nghe biết, ko được ai ghi nhớ cho tới. Nếu chẳng đem ai nói tới Tiết công tử cho tới người xem nghe, thì hắn, đó là tầm thông thường vì vậy.

Tiết công tử, Tiết công tử. Một chữ Tiết, hóa đi ra lại trở nên cả chúng ta nằm trong thương hiệu.

Một viên đinh ngây ngô và hóa học phác hoạ. Một viên đinh nom đời đặc biệt giản đơn. Một viên đinh, sinh sống cuộc sống thường ngày thực an yên ổn. Một viên đinh vì vậy, không hiểu biết sao, ngay lập tức từ trên đầu, lại khiến cho tôi đem cảm xúc ghen tị ghen tị.
Viên đinh ấy, luôn luôn yêu thương quý người vày hình mẫu tâm, vày hình mẫu tình. Nên Tiết công tử đặc biệt đương nhiên nhưng mà cũng rất được 1 phần hình mẫu tâm hình mẫu tình của những người thực hiện vườn tầm thông thường bại.

 
Đã từng căn vặn Tiết công tử vì thế sao lại ko lên đường, ở trên đây không tồn tại vinh hoa phú quý, không tồn tại cơm trắng rét canh lành lặn, trong cả một bạn hữu cũng không tồn tại.

“Ta ko cần thiết vinh hoa phú quý, ko xa cách cầu cơm trắng rét canh lành lặn, bạn hữu càng không đủ can đảm nom hòng, ko tách lên đường là chính vì tâm tiếp tục tìm ra ngôi nhà, tách lên đường rồi, tâm tiếp tục không thể nữa!”

 
Câu vấn đáp ấy khiến cho tôi ngây đi ra. Ngây đi ra.

Tâm tiếp tục tìm ra ngôi nhà rồi. Tìm được rồi. Rời lên đường, tâm tiếp tục bị tiêu diệt.

Nơi đái viện xa cách xôi hẻo lánh lại chi điều u tịch bại, là nhà đất của giống ý ?

Nhà của hắn thiệt sao ?

Chỉ ngại, nhà đất của hắn, kể từ lâu, tiếp tục không còn coi hắn là cái gì bại cần thiết tích lại nữa rồi.

Viên đinh ấy vẫn luôn luôn lưu giữ trong thâm tâm những trằn trọc không thể thổ lộ. Viên đinh ấy vẫn luôn luôn yêu thương quý Tiết công tử vày hình mẫu tâm, vày hình mẫu tình. Viên đinh ấy vẫn luôn luôn đặc biệt nhạy bén.

Tất cả nhịn nhường như về bên nhị năm vừa qua, một gian giảo viện nhỏ, một phái mạnh sủng ko được sủng, một viên đinh thông thường thông thường cho tới che chở vườn.

Thế tuy nhiên toàn bộ tựa hồ nước tiếp tục thay đổi, đơn giản tớ ko biết thay đổi ở điểm này.

Mỗi phiên trông thấy bóng sống lưng Tiết công tử tách lên đường, không hiểu biết sao luôn luôn cảm nhận thấy nhức thương, tựa hồ nước bóng sống lưng thanh sắc bại tiếp tục đùng một phát hóa trở nên sương xanh rờn nhưng mà cất cánh lên đường.

Có lẽ, nếu như tôi biết mang trong mình một người như viên đinh bại luôn luôn quan hoài cho tới tôi như 1 người thân trong gia đình thế này, tâm tôi, tiếp tục êm ấm lắm. Thực sự đặc biệt êm ấm.

Chỉ là, Tiết công tử ấy, có lẽ rằng, kể từ lâu, tiếp tục không thể cảm biến nổi, tiếp tục không thể nghe biết, êm ấm, là gì và thế nào. Hoặc, đem chăng, êm ấm ấy chỉ cho tới với hắn trong mỗi hoài niệm vụn vỡ xa tít, trong mỗi tối vọng trăng tối tăm tịch mịch, trong mỗi khi ngơ ngẩn nom cây ngân hạnh chẳng khi nào đơm hoa kết ngược.

“Ân. Không sao cả!” – Đó là hình mẫu tuyệt hảo của viên đinh so với Tiết công tử. Ba phiên viên đinh nghe thấy Tiết công tử phát biểu như vậy, tía phiên tôi nghe tâm xót xa cách như vậy, tía phiên tôi nghe đem gì bại vỡ tan trở nên từng miếng nhỏ, đặc biệt nhỏ nhập tứ giờ đồng hồ ngắn ngủn ngủi ấy.

Ân. Không sao cả!

Phải rồi, ko có gì cả.

Không sao cả, ko có gì cả…

Không buồn, ko khóc, ko nhức, ko thương ghi nhớ.

Không sao, ko có gì không còn.

“Ân, ko có gì cả ~~” thời điểm hiện tại tớ nghe được một lời nói có một không hai, tiếp sau đó Tiết công tử chậm chạp rãi lên đường nhập vào mưa, ngày ấy chân Tiết công tử tựa hồ nước càng tấp tểnh hơn trước đây trên đây.

Quay đầu nom Hậu gia vẫn đang được đứng nhập chống, khuôn mặt tuấn mỹ, vóc người cao còm, Lúc bại phiên thứ nhất tớ được nom ngay gần Hậu gia, kể từ chân cho tới mặt mày, đàng nom tạm dừng khuôn mặt ko biểu tình bại, tớ ko biết vì thế sao lúc ấy tớ lại nghĩ về vậy, tuy nhiên tớ nghĩ về tớ biết, tớ biết cảm xúc của Hậu gia khi bại, hắn không thích.

 
Đọc cho tới trên đây, tôi tiếp tục nhảy cười cợt. Chua chát.

Hắn không thích. Hắn không thích. Hắn không thích thiệt ư ?

Cam chịu đựng làm thế nào, đau xót làm thế nào ! Rành rành đi ra trước đôi mắt như vậy đấy. Đời tàn nhẫn và tàn ác như vậy đấy. Chẳng chịu đựng ghi lại cho tới tớ, cho tới ngươi, cho tới Tiết công tử bại, một chút ít thương luyến nhỏ nhỏ nhắn tội nghiệp.

Mưa ngoài bại rơi. Tim nhập tâm khóc. Mắt đẫm nước, nhưng mà chẳng đậm.

Tình này, nhức thương.

Và thời hạn vẫn tiếp tục trôi, cây vẫn rộng lớn, lá vẫn nhú búp, hoa vẫn xòe cánh. Vẫn đem những ngày nắng và nóng, vẫn đang còn những ngày mưa. Viên đinh vẫn siêng năng thao tác làm việc, với bao nguyệt lão ngổn ngang chẳng phát biểu được.

Để một mon sau, Tiết công tử về bên.

Tâm vẫn bị tiêu diệt, chỉ mất thân mật thể giảm sút rộng lớn. Hơn thật nhiều.

Tôi bị ám ảnh với hình hình ảnh cây hoa lẩn thẩn nhỏ màu sắc tím. Hoa lẩn thẩn. Màu tím. Đơn độc và nhức thương. Hoa ấy, nhiều, ko có gì, thiếu thốn, cũng ko phải gì. Chẳng cần đặc biệt như thể sao ?

Một Tiết công tử như vậy.

Y đem ở Hậu gia, ko có gì, nhưng mà hắn ko ở trên đây, cũng ko phải gì.

Một rừng hoa nhỏ màu sắc tím xuất hiện nay.

 
Từ sau khoản thời gian Tiết công tử chính thức trồng loại hoa tím này, lại sở hữu thêm 1 điểm nhằm xuất thần. Có khi nghe thấy Tiết công tử đang được tự động phát biểu điều gì bại, về phần những câu nói. bại rốt cuộc là gì, tớ trước đó chưa từng cẩn thận nghe được, chỉ nghe một vài ba câu nhỏ nhưng mà thôi.

“~~ nếu mà tớ trồng được một vạn đóa, mong ước nguyện vọng của ngươi hoàn toàn có thể được tiến hành ~~ ngươi đem phấn khởi hoặc không? ~~”

Tôi mỉm cười cợt đau xót. Tiết, Tiết, Tiết. Một vạn đóa hoa, một tay hắn vun che chăm sóc, một thân mật hắn sớm chiều đơn độc, chỉ nhằm thay đổi lấy thú vui của những người không giống ?

Bi thương.

Xem thêm: tổng tài cưng chiều bảo bối nghịch ngợm

Lặng nhập sắc tím khờ dại.

Rồi Hậu gia cưới Thuận công chúa bại thực hiện phu nhân. Làm phu thực hiện thê. Làm chàng thực hiện thiếp. Cùng cộng đồng chăn gối, đồng sinh nằm trong tử.

Có ai mảy may thương cho tới sắc tím đơn độc bại ?

Náo nhiệt độ, ồn ã.

Có ai hoặc cho tới đóa hoa lẩn thẩn điểm góc tường ?

Vui vẻ, niềm hạnh phúc.

Có ai chú tâm cho tới cỗ áo quần sắc đỏ loét tiếp tục nhạt nhẽo nhòa ?

Tâm phấn khởi, mồm cười cợt.

Có ai trông thấy bi thương lấp lánh lung linh nhập hai con mắt sáng sủa, đem ai nhìn thấy nụ cười cợt thư thả nhạt nhẽo điểm khóe mồm người bại ?

Mong ước trở nên một cách thực tế. Trời xanh rờn nhìn xuyên tấm lòng người.

“Hoa lẩn thẩn đem xứng nở nhập ngự hoa viên hoặc không?” Khi bại phiên thứ nhất tớ hiểu rằng Tiết công tử  kỳ thực là một trong những người xứng đáng thương, rõ rệt tiếp tục yêu thương, tuy nhiên không tồn tại tư phương pháp để yêu thương.

 
Tư phương pháp để yêu thương ư ?

Luân thông thường đạo lí của một đời người xót xa cách.

Hoa lẩn thẩn, chớ khóc.

Tôi không thích thấy hoa khóc, tuy nhiên cũng chẳng mong muốn hoa cười cợt. Bởi nụ cười cợt bại, bi thương quá, thê lương lậu quá, xót xa cách quá. Chà xát lên tấm lòng người.

Lúc nào thì cũng mỉm cười cợt, khi nào thì cũng mỉm cười cợt !

Là thế bại ư ?

Uống chén dung dịch nhưng mà Thuận công chúa trả ấy, nhức thương dày xéo tấm lòng này tiếp tục ngừng ?

 
Sự thực ko ngoài tớ dự liệu, tớ biết Vương gia quan hoài Tiết công tử, chính vì Vương gia chạy lên đường còn thời gian nhanh rộng lớn tớ, thậm chí là còn chật vật rộng lớn tớ, không thể uy ngặt nghèo như thông thường , không thể tráng lệ như từng Lúc, chỉ mất lo ngại.

Chỉ là toàn bộ tiếp tục chậm chạp, dược tiếp tục húp, mặc dù Vương gia tiếp tục rút đi ra 1 phần rộng lớn dược, vẫn chính là tiếp tục chậm chạp.

Tôi lại cười cợt. Một nụ cười cợt mỉm, giễu.

Hậu gia ơi là Hậu gia, à ko, cần là Vương gia chứ nhỉ ? Người tính, đâu thể vày trời tính, đúng không ạ ? Hắn, vẫn chính là mãi mãi chậm chạp một bước.

Chậm một bước.

Nói là chậm chạp, tuy nhiên ko dĩ nhiên được xem là ko chất lượng.

Tiết công tử bị nghễnh ngãng.

Chẳng thể nghe nữa. Mà hắn cần thiết nghe gì ? Có ai mong muốn thì thầm với giống ý ? Chẳng đem ai. Mà hắn cũng chẳng cần thiết. Vậy cứ nghễnh ngãng lên đường. Thế gian giảo này ăm ắp rẫy thị phi mệt rũ rời, tai không thể nghe, đem hợp lý là bay 1 phần nhức thương ?

Tôi mừng thay cho cho tới hắn.

Hoa lẩn thẩn, chớ khóc. Hoa lẩn thẩn, chớ cười cợt.

Đừng ngây ngốc nữa. Tâm tôi nhức. Lòng tôi xót.

Bi thương này, cho tới khi nào mới mẻ hoàn toàn có thể tan ?

Đem hy vọng, rước ước mong một đời người kí thác lên viên đinh chân thực bại. Tiết công tử, Lúc hắn cười cợt, cười cợt thực tâm, tiếp tục đặc biệt đẹp nhất.

Y lại hát, lại tiến công đàn, lại thổi chi. Thanh âm êm ả nhưng mà vạn phần thê lương lậu bi thảm. Những nốt nhạc lặng câm nhập tối vắng ngắt. Người, tiếp tục bị tiêu diệt kể từ lâu. Nhà, tiếp tục không còn kể từ lâu.

Tâm, rét mướt.

“Ân, ko có gì cả!” Đây là phiên sau cùng tớ nghe Tiết công tử phát biểu, tớ biết Lúc tớ tách ngoài sảnh thì đem người lên đường nhập, về phần người này đó là ai, tớ không thích biết, cũng không tồn tại người mong muốn tớ biết. Chỉ là tớ nghĩ về, lúc ấy có lẽ rằng là Tiết công tử đang được cười cợt, có lẽ rằng là vậy.

 
Y đang được cười cợt. Tôi cũng nghĩ về vậy.

Hoa lẩn thẩn, cười cợt lên nhé.

Cười một phiên thôi. Cười thực tâm hoa mong muốn.

Sắc tím đơn độc. Dại khờ.

Thế tuy nhiên, tớ biết mang trong mình một người tiếp tục ghi nhớ rõ rệt Tiết công tử, vì thế thiên viện an tĩnh bại vẫn đang còn người cho tới, từng góc một không tồn tại chút điểm lớp bụi, ban đêm còn hoàn toàn có thể nghe được giờ đồng hồ đàn nằm trong giờ đồng hồ chi nhập chống Tiết công tử.

Thơ nằm trong bức tranh của Tiết công tử tớ không thể trông thấy, vì thế đã trở nên Vương gia vắt lên đường.

Ta ko biết phía bên trong rốt cuộc đem gì, tớ chỉ biết là sự việc bi thương của Vương gia Lúc nom lá thư ấy.

Ta biết, Vương gia yêu thương Tiết công tử.

Ta biết.

Vương gia, hắn yêu thương Tiết công tử.

Hắn yêu thương hắn.

Tôi biết.

Viên đinh tầm thông thường bại biết.

Vương gia, có lẽ rằng, hắn cũng biết.
Chỉ là, Tiết công tử bại, hắn đem biết hay là không ?

Sắc tím đơn độc. Dại khờ.

Đã không còn thấy được nữa. Một thân mật thanh sam, một phái mạnh sủng tầm thông thường, một người từng trồng cây hoa lẩn thẩn màu sắc tím.

Nốt nhạc lặng câm nhập tối vắng ngắt.

(to be cont…)

Xem thêm: khương tiểu nha

Có thể dò la gọi “Ân. Không sao cả!” ở đây:  https://aoanhnhatmau.wordpress.com/tong-hop/%E2%80%A2an-khong-sao-c%E1%BA%A3%E2%80%A2/

“Ân. Không sao cả!” bạn dạng edit đem 3 chương, từng chương lại bên dưới tầm nhìn của 3 người không giống nhau. Vậy nên bản thân đưa ra quyết định viết lách bài xích review này trở nên 3 phần, từng phần theo đòi một chương, nhằm xúc cảm được đúng đắn và vẹn vẹn toàn : )

Hãy gọi nó, và tin yêu bản thân, các bạn chắc chắn sẽ không còn tuyệt vọng : ) (như Lúc gọi bải review này đâu)