7 năm trên hoang đảo

"Anh Cao, anh coi ở phía trên... Anh Cao?"

Kỷ Tiểu Hàm xoay đầu lại mới mẻ quan sát ở phía đằng sau ko một bóng người.

Bạn đang xem: 7 năm trên hoang đảo

Cô nom xung xung quanh, xác lập đã biết thành tên thuỷ thủ quăng quật lại.

Hắn rằng tiếp tục dẫn cô thăm dò lối, rồi lại lên đường nhanh chóng như không thích hóng ai. Nhưng cô leo núi nhiều năm, bước đi cũng ko lờ đờ, lên đường một khi hắn rằng ham muốn nghỉ dưỡng, sản phẩm là cho tới Lúc cô bình phục lòng tin thì đã biết thành quăng quật lại.

Cô mơ hồ nước cảm nhận thấy tên thuỷ thủ thực hiện vậy đem căn nhà đích, tuy nhiên cô thông thường hiểu sai ý người không giống, cũng không tồn tại tín nhiệm so với việc hiểu rõ sâu xa tâm trí của những người không giống. thường thì tên thuỷ thủ thực hiện rời khỏi vẻ trưởng bối như ham muốn đảm bảo chất lượng cho tới cô, cô cũng ko tiện tiếp cận Tóm lại.

Kỷ Tiểu Hàm thở lâu năm.

... Có lẽ vì thế khi nãy ko đem dao nên khiến cho anh tớ bất mãn.

Cô ham muốn huỷ băng, bên trên lối đi luôn luôn mò mẫm vấn đề, tuy nhiên sau thời điểm tách ngoài tầm để ý của những người dân không giống, tên thuỷ thủ ko thèm nhằm ý cho tới cô, cô cũng không tồn tại cơ hội này.

Con người tên thuỷ thủ là như thế, khi đảm bảo chất lượng hoá ra vẻ anh cả dạy dỗ người tớ về sản phẩm hải, khi ko đảm bảo chất lượng thì ngay tức khắc trở mặt mũi, xúc cảm giống như là đang cần phục dịch bạo chúa, một kẻ thay cho thay đổi thất thông thường.

Cô ko thảo luận cảm biến về tên thuỷ thủ với những người dân không giống, có lẽ rằng là... thiếu thốn tin tưởng tưởng, cứ cảm nhận thấy một vừa hai phải xoay đầu, chúng ta tiếp tục kể lại với hắn, em gái thì vẫn còn đó nhỏ, chỉ trông thấy mặt mũi đảm bảo chất lượng của quý khách, cô cũng không thích những ý suy nghĩ tối tăm của tớ tác động đến việc thơ ngây của Xảo Huỷ.

Để cô lại 1 mình ở phía trên, theo gót một nghĩa này này còn khiến cho cô thở phào thoải mái.

Kỷ Tiểu Hàm tiếp tục thân quen đơn độc, bị buộc ràng với cùng 1 group người xa xăm kỳ lạ nhiều ngày ngay tắp lự khiến cho cô gần như là ko thở được. Bây giờ đem thời hạn ở 1 mình cũng coi như thư thả.

Cô vẫn không bao giờ quên những gì tiếp tục hứa với team, cực kỳ cẩn trọng tham khảo quần đảo này.

Hòn hòn đảo này thực sự ko rộng lớn, cũng không tồn tại gì cả. Không đem cây cao, tuy vậy đem thực vật tuy nhiên toàn bộ đều là tảo, địa nó, rêu, dương xỉ và một số trong những cây vết mờ do bụi. Cô lên đường dọc từ bờ biển khơi, ko thấy một loại thực vật này nom hoàn toàn có thể ăn được.

Hòn hòn đảo hoang toàng này thực sự hoang sơ, ko cho tới chúng ta bất kể cái gì bề ngoài khu đất chao hòn đảo.

Khi Kỷ Tiểu Hàm còn đang được đánh giá quần đảo, tên thủy thủ tiếp tục về bên điểm tập trung.

"Tiểu Cao, cậu về rồi?" Bà Trương năng nổ gọi tên thuỷ thủ.

"Chị tôi đâu?" Kỷ Xảo Hủy căn vặn.

"Không biết, tôi một vừa hai phải xoay đầu đang không thấy tăm tương đối."

"Sao lại như thế... Có lúc nào gặp gỡ phiền hà gì không? Chúng tớ cần mau đi tìm kiếm chị ấy!"

"Yên tâm lên đường, cái hòn đảo này sẽ không rộng lớn, một khi nữa tiếp tục về thôi." Gã thuỷ thủ vấn đáp một cơ hội thản nhiên.

"Nhưng mà!"

"Đã rằng chớ quan hoài."

"Cô tớ quăng quật lại Tiểu Cao tự động ý hành động? Thanh niên lúc này thực sự không hiểu biết chuyện, sao ko đợi cậu một ít chứ..."

Gã thuỷ thủ nhún vai: "Mặc kệ lên đường, tiếp tục rằng chút nữa tiếp tục trở lại. Nhưng tôi đem vài ba ý tưởng phát minh, quý khách triệu tập lại phía trên ──"

Xem thêm: Bong da lu Xoilac TV - Điểm truy cập chất lượng cho các tín đồ bóng đá

Khi Kỷ Tiểu Hàm về bên điểm luyện họp, những người dân không giống đang được thảo luận sôi sục, không có bất kì ai xem xét đến việc quay về của cô ấy, chỉ mất cô em gái nhích lại ngay sát với vẻ mặt mũi phiền lòng.

"Chị." Kỷ Xảo Hủy không hiểu biết, thuỷ thủ và chị bản thân nằm trong lên đường thăm dò xét, sao anh tớ lại về trước, còn chị bản thân cho tới lúc này mới mẻ về..

Kỷ Tiểu Hàm rung lắc đầu, ý bảo cô ấy thì thầm sau.

"Trên hòn đảo này không tồn tại mối cung cấp nước."

Bà Trương ngập ngừng: "Cũng không tồn tại gì ăn sao..."

"Vấn đề thực phẩm kha khá nhỏ. Chúng tớ hoàn toàn có thể câu cá hoặc nhặt vài ba loại thủy hải sản, tôi trông thấy đem ốc biển khơi khi bước lên sinh vật biển."

"Nhưng ko thể ăn sinh sống ốc biển khơi, đích thị không?"

A Tân nhẹ dịu nói: "Trên hòn đảo không tồn tại cây trồng, không tồn tại cơ hội này group lửa."

"Tôi thấy vài ba khúc mộc trôi giạt bên trên bờ."

"Cũng chỉ mất bao nhiêu cây, ko đầy đủ sử dụng. Hơn nữa ham muốn nó cháy cũng rất khó."

"Đủ rồi. Đủ cho tới tất cả chúng ta group lửa ăn một giở no rét."

"Không thể chỉ băn khoăn cho 1 bữa tiệc..."

"Nước cần thiết rộng lớn, nỗ lực suy nghĩ cơ hội lấy nước trước."

"Đúng, đích thị, cần nhanh gọn mò mẫm rời khỏi cơ hội lấy nước."

Mọi người mồm năm mồm chục trao đổi, sau cùng xác lập rời khỏi yếu tố chủ yếu, đồ uống.

Nước nhận được kể từ trận mưa bao nhiêu ngày trước tiếp tục cạn, nước dự trữ cũng không hề lại từng nào, nếu như trời ko mưa tiếp tục phiền hà đồ sộ.

Đến chiều, tên thuỷ thủ và A Tân lại lên đường tuần tra thêm nữa. Lần này thì ngược lại, nhị người trở lại với vẻ mặt mũi tươi tỉnh rói.

"Cao đại ca và tôi trừng trị hiện nay được vài ba loại."

"Là nước à? Tìm thấy nước à?" Bà Trương bức sắng căn vặn.

"Vẫn ko trừng trị hiện nay mối cung cấp nước, tuy nhiên Cửa Hàng chúng tôi tìm ra một khu vực bùn ướt sũng, thực vật ở cơ cực kỳ xanh tươi."

Bà Trương bất mãn: "Chỉ tìm ra bùn thì tiện ích gì."

Xem thêm: trở thành mẹ kế của nam chính

Bách Ngữ Sanh nói: "Nếu đem thực vật thì sẽ sở hữu được nước ngọt."

Hoắc Tân Cách gật đầu: "Tôi cũng suy nghĩ vậy, nên tôi và Cao đại ca ham muốn khơi một chiếc giếng."

"Muốn khơi rời khỏi nước ở phía trên cực kỳ khó khăn cần không?" Bách Ngữ Sanh căn vặn, cô sờ xuống mặt mũi khu đất, phía trên ko cần là bùn khu đất thông thường nhưng mà